Con đường quen
Con đường quen
Nhiều năm sau ngày chiến tranh kết thúc, ông Luyện trở lại con đường năm xưa. Con đường đất đỏ ngày trước giờ đã được đổ bê tông, hai bên mọc lên những ngôi nhà mới. Nhưng nếu để ý kỹ, vẫn còn một lối mòn nhỏ dẫn vào rừng – nơi mà ngày ấy đơn vị ông từng đi qua.
Ông dừng lại, chống gậy, nhìn thật lâu.
“Chính chỗ này…” ông lẩm bẩm.
Ngày ấy, con đường này không có tên. Chỉ là lối đi giữa rừng, đầy bùn đất và rễ cây. Mỗi lần hành quân, cả đơn vị nối đuôi nhau, lặng lẽ bước. Không ai nói to, chỉ có tiếng dép cao su chạm đất và tiếng thở đều.
Ở một khúc quanh, ông nhớ rất rõ, có một gốc cây lớn. Đó là nơi họ dừng chân nghỉ. Một người trong đơn vị từng nói đùa:
“Nếu còn sống, sau này tao sẽ quay lại chỗ này, xem nó có còn không.”
Ông bước chậm vào trong, tìm lại vị trí cũ. Gốc cây ấy vẫn còn, nhưng đã mục đi nhiều. Ông đặt tay lên thân cây, như chạm vào một phần ký ức.
Ông nhắm mắt lại. Trong khoảnh khắc, những âm thanh cũ như trở về: tiếng gọi nhau, tiếng cười, cả những bước chân vội vã.
Mở mắt ra, chỉ còn tiếng gió.
Con đường giờ đã khác, nhưng với ông, nó chưa bao giờ mất đi. Nó vẫn là con đường của những năm tháng không thể quên.



