Cựu chiến binh

CON ĐƯỜNG RA BIỂN

Tuyên Quang18/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CON ĐƯỜNG RA BIỂN

Ngày còn nhỏ, Hùng thường đứng trên con đường làng nhìn những người lính đi qua.

Cậu thích nhất là màu áo xanh.

Mỗi lần nhìn thấy một người lính Hải quân, Hùng lại hỏi mẹ:

— Sau này con có thể làm lính không?

Mẹ cười:

— Nếu con thật sự muốn.

Hùng gật đầu.

Từ ngày ấy, trong lòng cậu có một ước mơ.


Năm mười tám tuổi, Hùng nhập ngũ.

Ngày lên đường, cha đưa cho cậu một chiếc ba lô.

Ông chỉ nói:

— Đi đâu cũng phải nhớ mình là người Việt Nam.

Hùng đáp:

— Con nhớ.

Con đường trước mặt dài.

Nhưng cậu không sợ.

Cậu biết mình đang đi trên con đường mà mình đã lựa chọn.


Sau thời gian huấn luyện, Hùng được phân công làm nhiệm vụ ở Trường Sa.

Lần đầu tiên nhìn thấy biển từ trên tàu, cậu đứng rất lâu.

Biển rộng hơn tất cả những gì cậu từng tưởng tượng.

Một người đồng đội hỏi:

— Đẹp không?

Hùng gật đầu.

— Đẹp.

— Nhưng sống ở đây không dễ đâu.

Hùng cười:

— Em biết.


Những ngày đầu, Hùng nhớ nhà.

Nhớ những bữa cơm mẹ nấu.

Nhớ tiếng cha gọi mỗi sáng.

Nhớ con đường làng.

Nhưng rồi công việc cuốn cậu đi.

Mỗi ngày đều có nhiệm vụ.

Mỗi ngày đều có những việc cần hoàn thành.

Dần dần, Hùng hiểu rằng người lính không chỉ cần lòng dũng cảm.

Họ còn cần kỷ luật, sự đoàn kết và trách nhiệm.


Một buổi tối, Hùng cùng đồng đội tham dự lễ tưởng niệm.

Người chỉ huy kể về Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988.

Ông nói:

64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Nhân dân Việt Nam đã hy sinh.

Hùng cúi đầu.

Anh nhìn ra biển.

Những người ấy đã từng đứng ở nơi này.

Có thể họ cũng từng nhìn biển giống anh.

Có thể họ cũng từng nhớ gia đình.

Có thể họ cũng từng mong ngày trở về.

Nhưng họ đã nằm lại.


Sau lễ tưởng niệm, Hùng hỏi người chỉ huy:

— Thưa chú, làm thế nào để thế hệ trẻ không quên những người đã hy sinh?

Người chỉ huy nói:

— Đừng chỉ nhớ họ trong những ngày tưởng niệm.

— Vậy phải làm gì?

— Hãy sống sao cho sự hy sinh của họ có ý nghĩa.

Hùng im lặng.

Câu nói ấy theo anh suốt những năm tháng sau này.


Ngày Hùng trở về quê, cha đã già hơn rất nhiều.

Hai cha con ngồi bên hiên nhà.

Cha hỏi:

— Ngoài biển thế nào?

Hùng cười:

— Rộng lắm cha.

— Có nhớ không?

— Có.

Cha nhìn con.

— Sau này còn đi nữa không?

Hùng suy nghĩ.

— Nếu Tổ quốc cần.

Cha gật đầu.

Ông không hỏi thêm.


Nhưng Hùng không tiếp tục ở lại quân ngũ.

Anh chọn trở thành giáo viên.

Anh muốn kể cho học sinh nghe những điều mình đã trải qua.

Trong một tiết học, Hùng hỏi:

— Các em nghĩ bảo vệ biển đảo là việc của ai?

Một học sinh trả lời:

— Của các chú bộ đội Hải quân.

Hùng gật đầu.

— Đúng, nhưng chưa đủ.

Cả lớp nhìn anh.

Hùng nói:

— Đó cũng là trách nhiệm của mỗi công dân.

Một em hỏi:

— Chúng em còn nhỏ thì làm được gì?

Hùng mỉm cười:

— Các em có thể học tập. Có thể tìm hiểu lịch sử. Có thể bảo vệ môi trường. Có thể tôn trọng pháp luật. Và sau này, hãy làm tốt công việc của mình.


Cuối buổi học, Hùng dẫn cả lớp ra sân.

Anh chỉ lên lá cờ Tổ quốc.

— Các em có biết vì sao lá cờ này có ý nghĩa không?

Một học sinh nói:

— Vì đó là biểu tượng của đất nước.

Hùng gật đầu.

— Đúng. Nhưng mỗi khi nhìn nó, chúng ta cũng nên nhớ rằng đã có nhiều thế hệ người Việt Nam góp sức để bảo vệ đất nước.

Cả lớp im lặng.

Gió thổi qua sân trường.

Lá cờ tung bay.


Nhiều năm sau, một học sinh cũ của Hùng trở thành sĩ quan Hải quân.

Ngày nhận nhiệm vụ ra Trường Sa, cậu gọi điện cho thầy.

— Thầy ơi, em sắp đi rồi.

Hùng cười:

— Có sợ không?

— Có một chút.

— Vậy thì nhớ điều thầy từng nói.

— Điều gì ạ?

Hùng đáp:

Dũng cảm không phải là không sợ. Dũng cảm là biết sợ nhưng vẫn làm điều đúng đắn.

Đầu dây bên kia im lặng.

Rồi người học trò nói:

— Em hiểu rồi, thầy.


Chiếc tàu rời cảng.

Người học trò đứng trên boong nhìn đất liền xa dần.

Phía sau cậu là gia đình.

Phía trước là biển.

Và đâu đó trong ký ức là lời kể của người thầy về những người đã hy sinh.

Con đường ra biển vẫn tiếp tục.

Người này đi.

Người kia trở về.

Thế hệ này nối tiếp thế hệ khác.

Nhưng trách nhiệm với Tổ quốc vẫn còn nguyên.

Con đường ra biển không chỉ là hành trình của những người lính. Đó còn là hành trình của cả dân tộc trong việc gìn giữ chủ quyền và xây dựng một đất nước hòa bình, vững mạnh. Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988 với 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam hy sinh là một dấu mốc đau thương cần được ghi nhớ. Thế hệ trẻ hôm nay có thể tiếp nối bằng tri thức, ý thức pháp luật, tinh thần đoàn kết và những đóng góp thiết thực cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn