CON ĐƯỜNG RA TRẬN
Mỗi bước chân ra đi vì Tổ quốc đều bắt đầu từ tình yêu quê hương giản dị

Ngày tiễn con lên đường nhập ngũ, con đường làng bỗng trở nên dài hơn bao giờ hết. Những bước chân đi chậm lại, không phải vì mệt, mà vì ai cũng muốn kéo dài thêm khoảnh khắc bên nhau.
Người mẹ đứng bên hàng rào, tay nắm chặt chiếc khăn cũ. Bà không gọi với, chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng con khuất dần sau rặng tre.
Chàng trai trẻ bước đi, lòng mang theo hình ảnh quê hương – mái nhà nhỏ, giếng nước, hàng cau trước ngõ. Tất cả trở thành động lực để anh vững vàng nơi tuyến lửa.
Con đường ấy không chỉ đưa anh ra trận, mà còn dẫn anh đến với trách nhiệm lớn lao – bảo vệ đất nước.
Những ngày sau đó, con đường làng vẫn vậy, nhưng mỗi lần đi qua, người mẹ lại dừng lại, như đang chờ một bóng hình quen thuộc.
Nhiều năm trôi qua, con đường ấy đón anh trở về trong ngày hòa bình, mang theo bao ký ức không thể nào quên.



