CON ĐƯỜNG RA TRẬN TỪ PHÚ KHÊ
Ông B. còn nhớ rất rõ buổi sáng rời Phú Khê lên đường nhập ngũ. Trời cuối năm se lạnh, sương phủ mờ cả lối làng. Cha ông gánh đôi thúng tiễn con ra đầu xóm, mẹ lặng lẽ gói thêm nắm cơm nếp, dúi vội vào tay con trai rồi quay đi lau nước mắt. Không ai nói nhiều, bởi khi ấy, lên đường ra trận là lẽ tự nhiên của thanh niên.
Những ngày đầu trong quân ngũ, ông B. cùng đồng đội hành quân liên miên, hết rừng lại núi. Có những đêm phải ngủ ngồi, dựa lưng vào nhau để tránh thú dữ. Cái đói, cái rét chưa bao giờ buông tha, nhưng điều đáng sợ nhất vẫn là bom đạn bất ngờ trút xuống giữa lúc tưởng như yên bình nhất.
Trong một lần hành quân ban đêm, đơn vị ông bị địch phục kích. Pháo sáng bắn lên xé toạc bầu trời, biến rừng đêm thành ban ngày. Đạn nổ dồn dập, đất đá bắn tung. Ông B. bò sát mặt đất, nghe rõ tiếng tim mình đập trong lồng ngực. Khi trận đánh kết thúc, đơn vị mất đi hai đồng chí – những người vừa còn nói cười với ông chỉ vài giờ trước.
Ông kể: “Chiến tranh dạy tôi hiểu rằng, mỗi bước đi đều có thể là bước cuối cùng. Nhưng cũng chính vì vậy mà ai còn sống đều trân quý nhau hơn.” Sau hòa bình, trở về Phú Khê, ông B. luôn nhắc con cháu phải sống sao cho xứng đáng với những người đã nằm lại nơi chiến trường.



