Con đường rời quê
Buổi sáng rời Quỳnh Đôi hôm ấy, Cu Nâu đi trên con đường đất quen thuộc mà trong lòng có một cảm giác rất khác. Con đường này cậu đã đi không biết bao nhiêu lần. Ngày nhỏ, cậu từng theo cha ra đồng trên chính con đường ấy. Những buổi chăn trâu, những lần đến lớp, những buổi sinh hoạt thiếu niên... tất cả đều bắt đầu từ đây.

Buổi sáng rời Quỳnh Đôi hôm ấy, Cu Nâu đi trên con đường đất quen thuộc mà trong lòng có một cảm giác rất khác.
Con đường này cậu đã đi không biết bao nhiêu lần.
Ngày nhỏ, cậu từng theo cha ra đồng trên chính con đường ấy. Những buổi chăn trâu, những lần đến lớp, những buổi sinh hoạt thiếu niên... tất cả đều bắt đầu từ đây.
Nhưng hôm nay, cậu đi xa hơn.
Sau lưng là mái nhà tranh.
Trước mặt là một chặng đường chưa biết sẽ đưa mình đến đâu.
Cha đi bên cạnh, chiếc túi vải khoác trên vai. Hai cha con ít nói. Tiếng bước chân hòa với tiếng chim buổi sớm và tiếng gió xào xạc trong hàng tre.
Đến đầu làng, Cu Nâu quay lại.
Quỳnh Đôi hiện ra sau màn sương. Mái đình, hàng cau, những mái nhà thấp thoáng giữa vườn cây.
Cậu đứng im rất lâu.
Cha hỏi:
— Nhớ nhà à?
Cu Nâu gật đầu.
— Con nhớ cánh đồng, nhớ cây đa, nhớ cả căn nhà của mình.
Cha mỉm cười:
— Nhớ thì cứ nhớ. Quê hương là thứ càng đi xa càng thấy quý.
Hai cha con lại bước tiếp.
Trên đường, Cu Nâu gặp những người dân cũng đang đi làm. Có người gánh hàng ra chợ, có người dắt trâu ra đồng. Một vài người nhận ra cậu, đứng bên đường vẫy tay:
— Đi mạnh giỏi nhé!
Cậu lễ phép cúi đầu chào.
Mỗi lời chào của người làng khiến bước chân cậu thêm lưu luyến.
Qua khỏi lũy tre, Cu Nâu không còn nhìn thấy mái nhà nữa.
Cậu bất giác đưa tay sờ vào chiếc túi vải bên người. Trong đó có nắm cơm cha chuẩn bị từ sáng.
Cậu hiểu rằng, dù đi đến đâu, mình vẫn mang theo quê nhà.
Đến một đoạn đường có cây đa lớn, cha dừng lại nghỉ.
Ông lấy bầu nước đưa cho con.
— Uống đi.
Cu Nâu uống một ngụm rồi nhìn về phía con đường phía trước.
Cha nói:
— Từ đây con phải học cách tự lập. Nhưng đừng bao giờ quên mình là con của ai, người làng nào.
Cu Nâu đáp:
— Con là người Quỳnh Đôi.
Cha cười.
Câu trả lời ngắn ngủi nhưng chứa trong đó cả niềm tự hào về quê hương.
Con đường lại tiếp tục kéo dài.
Mặt trời lên cao hơn. Những giọt sương cuối cùng tan dần trên cỏ.
Cu Nâu bước đi, đôi chân còn nhỏ nhưng lòng đã có thêm một quyết tâm: phải trưởng thành, phải sống xứng đáng với gia đình và quê hương đã nuôi mình lớn lên.
Phía sau, Quỳnh Đôi dần khuất.
Phía trước, con đường mới đang mở ra.
Và từ giây phút ấy, con đường rời quê không còn chỉ là một con đường đất.
Đó là con đường đưa một cậu bé bước ra khỏi tuổi thơ để bắt đầu học cách gánh lấy trách nhiệm của một người trưởng thành.



