CON ĐƯỜNG RỪNG CỦA KIM ĐỒNG
Buổi sáng ở bản Nà Mạ, sương còn phủ kín lối đi. Kim Đồng đeo chiếc gùi tre sau lưng, tay cầm con dao nhỏ, giả vờ đi lấy củi như mọi ngày. Nhưng thực ra, cậu đang làm nhiệm vụ liên lạc cho cán bộ cách mạng. Con đường rừng này Kim Đồng đã đi không biết bao nhiêu lần, từng gốc cây, tảng đá đều quen thuộc như chính ngôi nhà của mình.
Trên đường đi, Kim Đồng ghé qua bờ suối, cúi xuống rửa mặt. Nước lạnh buốt khiến cậu tỉnh táo hơn. Cậu nhớ lời dặn của các anh cán bộ: “Gặp chuyện gì cũng phải bình tĩnh, an toàn là trên hết.” Kim Đồng gật đầu, trong lòng luôn tự nhủ phải làm thật tốt công việc của mình.
Bỗng từ phía đầu dốc, Kim Đồng nhìn thấy hai tên lính địch đang lục soát từng bụi cây. Tim cậu đập nhanh, nhưng khuôn mặt vẫn tỏ ra thản nhiên. Kim Đồng cúi xuống nhặt củi, vừa làm vừa lắng nghe. Chúng nói chuyện bằng thứ tiếng lạ, tay cầm súng, ánh mắt đầy cảnh giác. Nếu để chúng tiến sâu vào rừng, nơi cán bộ đang nghỉ chân, hậu quả sẽ rất nguy hiểm.
Kim Đồng lặng lẽ đổi hướng, men theo con đường nhỏ dẫn về phía bãi cỏ. Đến một khúc quanh quen thuộc, cậu cố tình làm rơi bó củi, tạo tiếng động lớn. Nghe thấy, lính địch lập tức quay lại. Kim Đồng giả vờ hoảng sợ, vội vã bỏ chạy. Chúng tưởng cậu là một đứa trẻ trong bản nên đuổi theo, không ngờ đã bị kéo ra xa khu căn cứ.
Chạy đến bờ suối lớn, Kim Đồng nhảy qua những tảng đá trơn trượt rồi nhanh chóng lẩn vào rừng rậm. Khi chắc chắn quân địch đã rời xa, cậu mới vòng đường khác quay lại báo tin cho cán bộ. Nhờ sự nhanh trí ấy, buổi liên lạc hôm đó diễn ra an toàn.
Tối đến, ngồi bên bếp lửa trong hang đá, Kim Đồng nghe các anh cán bộ nói về một ngày mai đất nước được độc lập, trẻ em được đến trường, không còn tiếng súng và sự áp bức. Kim Đồng lắng nghe say mê. Cậu chưa hiểu hết những điều lớn lao ấy, nhưng cậu tin rằng những việc mình đang làm hôm nay sẽ góp phần mang lại tương lai tốt đẹp hơn cho bản làng và cho đất nước.
Trong ánh lửa bập bùng, gương mặt Kim Đồng hiện lên rắn rỏi hơn tuổi. Con đường rừng mà cậu đi mỗi ngày không chỉ là con đường liên lạc, mà còn là con đường của lòng dũng cảm, niềm tin và lý tưởng. Và chính trên những con đường thầm lặng ấy, Kim Đồng đã trở thành một anh hùng của thiếu nhi Việt Nam.



