Con đường sáng đèn
Năm 1970, ở mặt trận Trị – Thiên, tiểu đội trưởng Hạnh có thói quen mỗi tối đều đặt một chiếc đèn dầu nhỏ dưới giao thông hào. Đồng đội hỏi sao lại liều vậy, dễ lộ vị trí. Chị Hạnh đáp: – Tối ni bộ đội hành quân đông. Chừ tắt hết đèn, mần răng họ biết đường mà qua? Một đêm pháo nổ dữ dội, chiếc đèn dầu bị hất tung. Khi đồng đội chạy đến, chị Hạnh đã ngã xuống, thân che lên chiếc đèn như sợ nó tắt mất. Chiếc đèn được giữ lại, bấc cháy đã đen nhưng vẫn nguyên vẹn — như tấm lòng thắp lên suốt đ
Năm 1970, ở mặt trận Trị – Thiên, tiểu đội trưởng Hạnh có thói quen mỗi tối đều đặt một chiếc đèn dầu nhỏ dưới giao thông hào.
Đồng đội hỏi sao lại liều vậy, dễ lộ vị trí.
Chị Hạnh đáp:
– Tối ni bộ đội hành quân đông. Chừ tắt hết đèn, mần răng họ biết đường mà qua?
Một đêm pháo nổ dữ dội, chiếc đèn dầu bị hất tung.
Khi đồng đội chạy đến, chị Hạnh đã ngã xuống, thân che lên chiếc đèn như sợ nó tắt mất.
Chiếc đèn được giữ lại, bấc cháy đã đen nhưng vẫn nguyên vẹn — như tấm lòng thắp lên suốt đêm dài không sợ tắt.


