Người có công giúp đỡ cách mạng

Con Đường Sau Cơn Mưa Bom

Một chiến sĩ công binh kể lại ký ức sửa đường sau những trận bom dữ dội. Dù con đường bị cày xới nhiều lần, họ vẫn kiên trì khôi phục để những đoàn xe tiếp tục tiến về phía trước.

Lai Châu11/03/2026Tòng Thị Vui (Trường mầm non Trung Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Ngô Văn Bình, lính công binh làm nhiệm vụ sửa đường và phá bom trên tuyến vận chuyển trong những năm chiến tranh ác liệt.

Công việc của chúng tôi bắt đầu ngay sau mỗi trận ném bom. Khi tiếng máy bay vừa xa dần, chúng tôi đã phải nhanh chóng ra đường kiểm tra thiệt hại.

Có lần, sau một trận bom lớn vào buổi chiều, con đường trước mặt gần như biến mất. Những hố bom sâu hoắm nằm nối tiếp nhau, cây cối đổ ngổn ngang.

Chỉ huy nhìn khắp con đường rồi nói:

“Đêm nay phải sửa xong. Đoàn xe sẽ đi qua trước khi trời sáng.”

Chúng tôi bắt đầu làm việc ngay lập tức.

Người xúc đất, người kéo cây, người lấp hố bom. Mồ hôi hòa với bùn đất, áo quần ai cũng lấm lem.

Trời tối dần. Trong ánh đèn pin yếu ớt, chúng tôi vẫn tiếp tục làm việc.

Có lúc tôi dừng lại, nhìn con đường vừa được lấp lại. Trong lòng tôi bỗng thấy một cảm giác kỳ lạ: dù bom có phá hủy bao nhiêu lần, con đường này vẫn được dựng lại.

Gần nửa đêm, con đường cuối cùng cũng thông.

Không lâu sau, từ xa vang lên tiếng động cơ xe tải. Những chiếc xe chở hàng nối đuôi nhau chạy qua con đường vừa được sửa.

Một người lái xe thò đầu ra cửa sổ, giơ tay chào chúng tôi.

Khoảnh khắc đó, mọi mệt mỏi dường như tan biến.

Nhiều năm sau, khi quay lại nơi ấy, con đường đất năm xưa đã trở thành một con đường rộng lớn, xe cộ đi lại tấp nập.

Tôi đứng bên lề đường rất lâu.

Trong trí nhớ của tôi, vẫn còn hiện lên hình ảnh những người lính công binh lặng lẽ làm việc trong đêm tối — giữ cho con đường không bao giờ bị đứt.

Đó là ký ức giản dị nhưng sâu sắc của một thời hoa lửa, khi mỗi con đường đều được xây bằng mồ hôi, lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày mai hòa bình. 🔥🇻🇳

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn