Con đường sau trận bom (1)
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, lực lượng thanh niên xung phong luôn có mặt ở những nơi khó khăn và nguy hiểm nhất để bảo đảm giao thông thông suốt cho các tuyến vận tải. Câu chuyện của ông Trần Văn Phúc kể lại một đêm đầy cam go khi ông cùng đồng đội khẩn trương khắc phục hậu quả sau trận bom dữ dội, góp phần giữ vững mạch máu giao thông phục vụ chiến trường.
Năm 1968, chiến tranh bước vào giai đoạn ác liệt. Ông Trần Văn Phúc khi ấy mới ngoài hai mươi tuổi, là thành viên của một đội thanh niên xung phong làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến đường vận tải quan trọng. Công việc hằng ngày của ông và đồng đội là sửa chữa cầu đường, san lấp hố bom và bảo đảm các đoàn xe vận chuyển lương thực, thuốc men, vũ khí đến được chiến trường an toàn.
Một đêm giữa mùa mưa, khi đơn vị vừa hoàn thành công việc và chuẩn bị nghỉ ngơi thì tiếng còi báo động vang lên. Từ xa, tiếng máy bay gầm rú xé tan màn đêm. Chỉ ít phút sau, hàng loạt quả bom trút xuống khu vực tuyến đường mà đơn vị đang phụ trách.
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Đất đá, cây cối bị hất tung lên không trung. Tiếng bom nổ liên tiếp kéo dài khiến ai cũng phải trú ẩn trong các hầm dã chiến. Khi trận bom kết thúc, mọi người nhanh chóng rời hầm để kiểm tra tình hình.
Khung cảnh trước mắt khiến ai nấy đều lo lắng. Nhiều đoạn đường bị cày xới nham nhở, xuất hiện những hố bom sâu hoắm. Cây cối đổ ngổn ngang chắn ngang mặt đường. Một đoạn cống thoát nước cũng bị hư hỏng nặng. Nếu không khắc phục kịp thời, đoàn xe vận tải dự kiến đi qua vào rạng sáng sẽ không thể tiếp tục hành trình.
Nhận lệnh từ chỉ huy, ông Phúc cùng đồng đội lập tức bắt tay vào công việc. Không ai nghĩ đến việc nghỉ ngơi dù vừa trải qua trận bom nguy hiểm. Dưới ánh đèn pin được che chắn cẩn thận để tránh bị phát hiện, mọi người chia thành nhiều nhóm.
Một nhóm dùng cuốc xẻng san lấp hố bom, nhóm khác dọn cây đổ và đá lớn ra khỏi mặt đường. Những người khỏe hơn thì vận chuyển đất đá để gia cố những đoạn bị sụt lún. Công việc diễn ra khẩn trương nhưng vô cùng nguy hiểm vì không ai biết máy bay địch có quay lại hay không.
Mưa bắt đầu nặng hạt. Đất bùn bám đầy quần áo và giày dép. Nhiều người mệt đến mức tay chân run rẩy, nhưng không ai bỏ cuộc. Mỗi khi thấy đồng đội thấm mệt, mọi người lại động viên nhau cố gắng thêm một chút để kịp thông đường trước khi trời sáng.
Ông Phúc nhớ nhất hình ảnh một người đồng đội bị trầy xước ở tay do đất đá văng trúng trong lúc làm việc. Dù được yêu cầu nghỉ ngơi, anh vẫn kiên quyết ở lại cùng mọi người hoàn thành nhiệm vụ. Chính tinh thần ấy đã tiếp thêm động lực cho cả đơn vị.
Suốt nhiều giờ liền, tiếng cuốc xẻng, tiếng gọi nhau làm việc vang lên giữa màn đêm. Đến gần sáng, những hố bom lớn đã được san lấp, cây đổ được dọn sạch và mặt đường cơ bản được khôi phục. Khi ánh bình minh vừa ló dạng, đoàn xe vận tải đầu tiên xuất hiện.
Nhìn những chiếc xe nối đuôi nhau lăn bánh an toàn qua đoạn đường vừa được sửa chữa, cả đơn vị vỡ òa trong niềm vui. Dù ai cũng mệt mỏi, khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt đều ánh lên niềm tự hào. Họ hiểu rằng công sức của mình đã góp phần bảo đảm cho hàng hóa, lương thực và vũ khí được chuyển đến chiến trường đúng thời gian.
Nhiều năm sau ngày đất nước hòa bình, mỗi khi nhắc lại kỷ niệm ấy, ông Trần Văn Phúc vẫn không xem đó là thành tích của riêng mình. Theo ông, thành công của đêm hôm đó là kết quả của tinh thần đoàn kết, lòng dũng cảm và ý thức trách nhiệm của cả tập thể thanh niên xung phong.



