Con Đường Sau Trận Bom (1)
Câu chuyện kể lại ký ức của một thanh niên xung phong làm nhiệm vụ sửa chữa đường giao thông sau các trận bom. Trong một đêm khẩn cấp, cả đội đã cùng nhau san lấp hố bom để đoàn xe tiếp tế có thể đi qua an toàn, thể hiện tinh thần trách nhiệm và tình đồng đội trong thời hoa lửa.
Tôi là Nguyễn Văn Lâm, tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi mới mười chín tuổi. Công việc của chúng tôi là sửa chữa đường sá, san lấp hố bom và đảm bảo cho các đoàn xe vận tải đi qua an toàn.
Một đêm mùa mưa, sau khi máy bay vừa ném bom xuống đoạn đường gần đơn vị chúng tôi đóng quân, đội trưởng nhận được lệnh phải nhanh chóng ra khắc phục để đoàn xe chở lương thực và thuốc men có thể tiếp tục hành trình.
Khi chúng tôi đến nơi, con đường đất đã bị phá hỏng nặng. Một hố bom lớn nằm chắn ngang lối đi. Đất đá văng khắp nơi, cây cối xung quanh cũng bị gãy đổ.
Không ai chần chừ. Tất cả nhanh chóng bắt tay vào việc. Người xúc đất, người chặt cành cây để lót xuống đáy hố, người dùng xẻng san phẳng mặt đường.
Chúng tôi làm việc dưới ánh đèn pin yếu ớt và ánh trăng mờ phía sau những đám mây. Ai cũng cố gắng thật nhanh vì biết rằng đoàn xe đang chờ phía sau.
Đất bùn dính đầy tay áo, mồ hôi hòa lẫn với nước mưa. Nhưng không ai than vãn.
Sau gần hai giờ làm việc liên tục, con đường cuối cùng cũng tạm thời được thông. Khi chiếc xe tải đầu tiên chậm rãi chạy qua đoạn đường vừa sửa xong, cả đội chúng tôi đứng sang một bên, nhìn theo với cảm giác nhẹ nhõm.
Người lái xe thò tay ra cửa sổ, vẫy chúng tôi và nói lớn:
“Cảm ơn các đồng chí!”
Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy mọi mệt mỏi đều tan biến.
Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, con đường ấy đã được làm lại khang trang hơn. Nhưng mỗi lần đi qua đó, tôi vẫn nhớ đến đêm mưa năm ấy — khi những người thanh niên trẻ chúng tôi đã cùng nhau giữ cho con đường không bị gián đoạn giữa thời hoa lửa, để những chuyến xe tiếp tục đi về phía trướ



