Con đường số 4 – nơi “đi dễ khó về”
Đường số 4 – đoạn từ Lạng Sơn lên Cao Bằng – vốn đã hiểm trở. Dân vùng này nói: “Dốc Bông Lau chỉ cần trượt chân là xuống vực mà chẳng ai tìm thấy xác.” Nhưng từ khi Pháp chiếm giữ Đông Khê, Thất Khê, Na Sầm, Lạng Sơn, con đường ấy lại biến thành huyết mạch của cuộc chiến lớn.
Cuối tháng 8/1950, chúng tôi nhận lệnh:
“Mở đường, tải đạn, tải thương… bảo đảm thông suốt phục vụ Chiến dịch Biên Giới.”
Chỉ huy dặn rất rõ:
– Bộ đội chủ lực sắp đánh Đông Khê. Đạn pháo, đạn DKZ phải tới trước giờ G. Nếu đường không mở kịp, trận đánh sẽ bị chậm lại, toàn chiến dịch bị ảnh hưởng.
Nghe mà ai cũng thấy sống lưng lạnh. Bởi đường số 4 bị địch canh cánh ngày đêm, xe cơ giới không thể đi. Chỉ còn đôi chân chúng tôi.



