Cựu chiến binh

Con Đường Sương Mù

Lào Cai09/05/2026Nguyễn Văn Hưng (Đoàn Xã Bát Xát)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng Hai năm 1979, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ chốt giữ một con đường đất nhỏ chạy xuyên qua rừng. Con đường ấy quanh co, dốc cao, mùa đông luôn bị sương mù phủ kín. Ban ngày đã khó nhìn xa quá vài chục mét, ban đêm thì gần như chỉ thấy bóng người bên cạnh.

Chúng tôi gọi nó là con đường sương mù.

Buổi chiều trước trận đánh, sương xuống sớm hơn thường lệ. Cả khu rừng trắng đục như bị nhúng trong nước vo gạo. Chúng tôi tranh thủ củng cố công sự, chặt thêm cành cây che phủ hầm hào.

Anh Bình – tiểu đội phó – nói với tôi khi đang đào đất:

“Chỗ này mà đánh nhau ban đêm thì chỉ nghe tiếng, không thấy người.”

Tôi cười, nhưng trong lòng chợt thấy lạnh.

Tối hôm ấy, chúng tôi ăn cơm vội trong ánh đèn pin bọc vải. Bữa ăn chỉ có cơm nắm và muối vừng, nhưng ai cũng ăn hết sạch. Trước khi đi gác, anh Bình còn nhắc:

“Nhớ nghe kỹ. Trong sương, tai là đôi mắt.”

Khoảng gần nửa đêm, rừng bỗng im lặng bất thường. Không còn tiếng côn trùng, không còn tiếng chim đêm. Chỉ còn tiếng gió lùa qua lá khô.

Tôi đang gác thì nghe thấy tiếng bước chân.

Rất khẽ. Rất đều.

Tôi nín thở, căng tai nghe. Tiếng bước chân không phải của một người, mà của nhiều người đang tiến qua con đường đất.

Tôi khẽ chạm vào vai anh Bình:
“Có động.”

Anh gật đầu, ra hiệu im lặng. Cả tiểu đội căng mình chờ đợi trong màn sương dày.

Rồi những bóng người mờ mờ xuất hiện – như những cái bóng không có hình dạng rõ ràng.

“Bắn!”

Tiếng súng nổ xé toạc màn đêm. Ánh chớp lóe lên từng nhịp, soi rõ con đường trong tích tắc rồi lại chìm vào trắng đục.

Trận đánh trong sương mù thật kỳ lạ. Chúng tôi gần như không nhìn thấy đối phương, chỉ bắn theo tiếng động, theo những bóng mờ thoáng qua.

Tiếng súng vang dội trong rừng, dội vào thân cây rồi bật ngược trở lại. Khói súng hòa vào sương, khiến mọi thứ càng mờ ảo.

Có lúc tôi cảm giác như mình đang chiến đấu trong một giấc mơ nặng nề.

Anh Bình bò đến cạnh tôi, hét to để át tiếng súng:
“Giữ đường! Đừng để họ vượt qua!”

Tôi gật đầu, tiếp tục bắn từng loạt ngắn. Tay run vì lạnh và căng thẳng, nhưng trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: phía sau con đường này là đồng đội, là hậu phương.

Gần sáng, tiếng súng thưa dần. Khi mặt trời lên, sương bắt đầu tan. Con đường đất hiện ra rõ ràng trở lại, ướt đẫm và đầy dấu vết của một đêm dài.

Chúng tôi vẫn giữ được con đường.

Anh Bình đứng giữa đường, thở dài:
“Ban ngày nhìn rõ rồi, mới tin là mình còn sống.”

Không ai nói thêm gì. Chúng tôi chỉ nhìn quanh khu rừng đang dần hiện hình trong ánh sáng.

Nhiều năm sau, tôi có dịp quay lại nơi ấy. Con đường đất ngày xưa đã được mở rộng, xe cộ qua lại dễ dàng. Không còn sương mù dày đặc như trước.

Tôi đứng bên lề đường rất lâu. Gió thổi qua rừng, mang theo mùi đất ẩm quen thuộc.

Và tôi nhớ đến đêm năm ấy – đêm mà chúng tôi đã chiến đấu giữa sương mù, chỉ bằng tiếng bước chân và niềm tin rằng con đường phía sau lưng mình phải được giữ lại bằng mọi giá.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn