Con đường thanh xuân
Trần Thị Thu
Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước là khoảng thời gian mà biết bao người con ưu tú của quê hương Đồng Lương đã gửi gắm tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc. Trong số những thanh niên xung phong năm ấy, chị Trần Thị Thu được nhiều người nhớ đến bởi nghị lực phi thường và sự cống hiến thầm lặng. Cuộc đời chị gắn liền với những cung đường chiến lược, những hố bom, những đêm trắng sửa đường, để rồi sau này đồng đội gọi những năm tháng ấy bằng một cái tên đầy xúc động: “Con đường thanh xuân.”
Trần Thị Thu sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của chị gắn với những đồi cọ xanh ngát của quê hương Đồng Lương. Ngay từ nhỏ, chị đã nổi tiếng chăm chỉ, chịu khó và luôn đi đầu trong các phong trào thanh niên của địa phương.
Năm 1971, khi vừa tròn mười tám tuổi, chị tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Ngày lên đường, chị chỉ mang theo vài bộ quần áo, một cuốn sổ tay và niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng.
Đơn vị của chị được giao nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến đường vận tải chiến lược. Đây là nơi thường xuyên bị máy bay địch đánh phá ác liệt. Mỗi ngày, sau những trận bom, mặt đường lại xuất hiện thêm nhiều hố sâu. Những cây cầu bị hư hỏng, những đoạn taluy bị sạt lở.
Công việc của thanh niên xung phong là khắc phục tất cả những thiệt hại ấy trong thời gian ngắn nhất.
Đối với chị Thu, mỗi mét đường được nối lại là thêm một phần sức mạnh được chuyển tới chiến trường.
Một đêm cuối năm, đơn vị nhận lệnh khẩn cấp sửa chữa một đoạn đường trọng điểm vừa bị đánh phá. Trời rét buốt, mưa phùn kéo dài khiến công việc thêm phần khó khăn.
Suốt nhiều giờ đồng hồ, chị cùng đồng đội dùng cuốc, xẻng, quang gánh để vận chuyển đất đá. Đôi bàn tay phồng rộp vì lao động liên tục.
Có lúc mệt đến mức không thể đứng vững, nhưng nhìn đoàn xe đang chờ phía sau, chị lại tiếp tục làm việc.
Đến rạng sáng, tuyến đường được thông xe.
Khi những chiếc xe đầu tiên vượt qua an toàn, nước mắt vui sướng đã lăn trên gương mặt của nhiều người.
Đối với chị Thu, đó là khoảnh khắc đáng nhớ nhất của tuổi trẻ.
Sau chiến tranh, chị trở về Đồng Lương, tiếp tục lao động sản xuất và tham gia các phong trào địa phương. Mỗi khi được hỏi về những năm tháng thanh niên xung phong, chị thường mỉm cười:
“Tuổi trẻ của tôi nằm trên những con đường ấy. Dù gian khổ nhưng chưa bao giờ tôi hối tiếc.”
Ngày nay, những con đường bê tông rộng rãi nối liền các khu dân cư của Đồng Lương như nhắc nhở thế hệ trẻ về sự hy sinh thầm lặng của lớp người đi trước. Trong ký ức của đồng đội, Trần Thị Thu mãi là biểu tượng đẹp của một thế hệ đã gửi trọn thanh xuân cho đất nước.


