CON ĐƯỜNG TIỄN BIỆT
Ở mỗi bản làng thời chiến, luôn có một con đường gắn liền với những cuộc chia ly. Đó là nơi những người lính trẻ bước đi, mang theo tuổi xuân và niềm tin vào ngày chiến thắng.
CON ĐƯỜNG TIỄN BIỆT
Ở mỗi bản làng thời chiến, luôn có một con đường gắn liền với những cuộc chia ly. Đó là nơi những người lính trẻ bước đi, mang theo tuổi xuân và niềm tin vào ngày chiến thắng.
Ở Bản Luốc, con đường đất nhỏ dẫn ra khỏi làng đã chứng kiến biết bao lần tiễn đưa. Không có cờ hoa, không có tiếng nhạc, chỉ có những cái nắm tay thật chặt và ánh mắt không nói thành lời.
Những chàng trai ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ chưa kịp sống hết tuổi thanh xuân, chưa kịp nghĩ nhiều cho bản thân. Nhưng khi Tổ quốc gọi, họ sẵn sàng lên đường.
Ngày tiễn con, người mẹ không khóc lớn. Bà chỉ dặn dò từng điều nhỏ nhất, như thể con mình chỉ đi xa vài ngày. Người cha đứng lặng phía sau, cố giấu đi nỗi lo trong lòng.
Người lính quay lại nhìn quê nhà lần cuối, rồi bước đi. Con đường phía trước dài và неизвест, nhưng họ không quay đầu.
Có những người đã trở về, mang theo những câu chuyện không thể quên. Nhưng cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường xa.
Con đường vẫn còn đó, nhưng những bước chân năm xưa thì không còn nữa.


