Bài viết

CON ĐƯỜNG TIỄN BIỆT

Ở mỗi bản làng trong những năm chiến tranh, luôn có một con đường gắn liền với những cuộc chia ly. Ở Bản Luốc, con đường đất nhỏ chạy men theo sườn núi không chỉ là lối đi quen thuộc, mà còn là nơi tiễn đưa những người con ra đi vì Tổ quốc.

Tuyên Quang05/08/2026Xã Hoàng Su Phì (Đoàn xã Hoàng Su Phì)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CON ĐƯỜNG TIỄN BIỆT

Ở mỗi bản làng trong những năm chiến tranh, luôn có một con đường gắn liền với những cuộc chia ly. Ở Bản Luốc, con đường đất nhỏ chạy men theo sườn núi không chỉ là lối đi quen thuộc, mà còn là nơi tiễn đưa những người con ra đi vì Tổ quốc.

Những buổi sáng tiễn quân thường diễn ra lặng lẽ. Không có cờ hoa, không có tiếng nhạc. Chỉ có những bước chân vội, những cái nắm tay thật chặt và những ánh mắt không muốn rời nhau. Người ra đi cố tỏ ra bình thản, người ở lại cố giấu đi nỗi lo trong lòng.

Trong một lần như thế, Vàng Seo Pao – một chàng trai vừa tròn hai mươi tuổi – đứng giữa sân nhà, chuẩn bị lên đường. Anh là con trai cả, quen với nương rẫy, chưa từng đi xa khỏi bản. Nhưng khi nhận giấy gọi nhập ngũ, anh không do dự.

Người mẹ chuẩn bị cho anh một gói cơm nắm, dặn dò từng chút một. Người cha đứng bên, không nói nhiều, chỉ vỗ nhẹ vào vai con. Đó là cách ông thể hiện niềm tin.

Khi bước ra con đường đất, Pao quay lại nhìn ngôi nhà lần cuối. Ánh mắt anh dừng lại rất lâu, như muốn ghi nhớ tất cả. Rồi anh quay đi, bước nhanh, như sợ nếu chậm lại sẽ không đủ can đảm.

Đó là lần cuối cùng gia đình nhìn thấy anh.

Những năm sau đó, con đường vẫn còn, nhưng mỗi lần đi qua, người ta lại nhớ đến những bước chân năm xưa. Có người trở về, có người không. Nhưng tất cả đều để lại dấu ấn trên con đường ấy.

Con đường không chỉ dẫn ra khỏi làng, mà còn dẫn vào ký ức. Nơi đó có tuổi trẻ, có hy sinh, và có những lời hẹn không bao giờ thực hiện được.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn