Con đường tiếp tế trong chiến dịch Biên giới (1950)
Năm 1950, trong chiến dịch Biên giới, tôi không phải là người trực tiếp cầm súng, mà là một dân công hỏa tuyến – người vận chuyển lương thực, đạn dược cho bộ đội.
Công việc của chúng tôi thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng. Nếu không có gạo, không có đạn, bộ đội sẽ không thể chiến đấu.
Những ngày ấy, chúng tôi đi suốt trong rừng sâu, vượt qua núi cao, mang trên vai những bao gạo nặng trĩu. Có người gánh, có người đẩy xe, có người dùng xe đạp thồ chở hàng.
Con đường chúng tôi đi không phải là đường bằng phẳng. Đó là những lối mòn nhỏ, trơn trượt, nhiều đoạn phải bám vào cây mới đi được. Trời mưa, đất lầy, chân lún sâu, nhưng không ai dừng lại.
Ban ngày, chúng tôi ẩn mình trong rừng để tránh máy bay địch. Ban đêm, đoàn người lại lặng lẽ lên đường. Không đèn, không lửa, chỉ có ánh trăng le lói dẫn đường.
Có lần, đang đi thì máy bay địch bay đến. Mọi người nhanh chóng tản ra, giấu hàng vào bụi cây. Ai cũng nín thở. Khi máy bay đi qua, chúng tôi lại tiếp tục lên đường như chưa có chuyện gì xảy ra.
Tôi nhớ có một bà cụ đã ngoài 60 tuổi, vẫn gánh gạo đi cùng chúng tôi. Có người hỏi:
– Cụ già rồi, sao còn đi vất vả thế này?
Cụ cười hiền:
– Bộ đội còn đánh giặc được, tôi gánh ít gạo có gì đâu!
Câu nói ấy khiến chúng tôi thêm quyết tâm.
Có những ngày, chúng tôi đi từ sáng đến đêm, vai đau rát, chân phồng rộp. Nhưng khi nhìn thấy các chiến sĩ nhận được lương thực, ai cũng vui.
Một lần, tôi gặp một anh bộ đội. Anh nhận bao gạo từ tay tôi, cười và nói:
– Nhờ các anh chị, chúng tôi mới có sức đánh giặc!
Nghe vậy, tôi thấy mọi mệt mỏi như tan biến.
Chiến dịch Biên giới thắng lợi. Khi tin vui lan đến, cả đoàn chúng tôi ôm nhau, cười trong nước mắt. Chúng tôi hiểu rằng, dù không trực tiếp chiến đấu, nhưng mình cũng đã góp một phần nhỏ vào chiến thắng.



