Con đường trở lại
Con đường làng năm xưa giờ đã được trải lại bằng phẳng, không còn những hố bom lởm chởm như trước. Anh bước chậm, từng bước như chạm vào ký ức.
Ngày anh rời đi, con đường này đông người tiễn, tiếng gọi theo mãi phía sau. Còn hôm nay, con đường vẫn dài nhưng yên tĩnh hơn.
Hai bên đường, những mái nhà mới mọc lên, xen lẫn vài ngôi nhà cũ còn giữ nguyên dấu vết thời gian.
Anh dừng lại trước cổng nhà mình, lòng bỗng nghẹn lại.
Mẹ không còn đứng chờ như năm nào, nhưng cánh cửa vẫn mở.
Anh hiểu rằng, có những điều đã mất đi mãi mãi.
Nhưng cũng có những điều vẫn ở lại – như con đường này, như ký ức không thể phai.


