CON ĐƯỜNG TRỞ VỀ
Anh Bình luôn mang theo một mảnh bản đồ nhỏ.
Không phải bản đồ quân sự.
Mà là bản đồ do chính anh vẽ.
Trên đó, có con đường từ đơn vị… về quê nhà.
Mỗi khi rảnh, anh lại mở ra, nhìn rất lâu.
Một người hỏi:
– “Cậu nhớ nhà lắm à?”
Bình gật đầu:
– “Ừ. Nhưng không phải để buồn… mà để biết mình đang đi đâu.”
Trong bản đồ ấy, có con sông, có cây đa đầu làng, có con đường đất nhỏ dẫn vào nhà anh.
Những thứ rất bình thường.
Nhưng lại là điểm đến của mọi nỗ lực.
Một lần, trong trận đánh lớn, Bình bị thương.
Trong lúc được cáng về phía sau, anh vẫn nắm chặt mảnh bản đồ.
Đồng đội nói:
– “Giữ làm gì nữa?”
Bình thều thào:
– “Để… không quên đường về…”
Sau chiến tranh, đồng đội tìm về quê anh.
Trao lại mảnh bản đồ cho gia đình.
Người mẹ mở ra.
Nhìn những nét vẽ nguệch ngoạc.
Bà khóc.
– “Nó… vẫn nhớ đường về…”
Có những con đường không cần bước chân.
Chỉ cần… luôn ở trong tim.



