Cựu Thanh niên xung phong

Con Đường Trở Về

Câu chuyện là hồi ức của Đặng Quốc Bảo về những năm tháng tuổi trẻ trong thời chiến. Qua lời kể của ông, người đọc cảm nhận được sự gian khổ, tinh thần kiên cường và niềm hy vọng vào ngày hòa bình của những người đã sống trong thời “hoa lửa”.

Lai Châu10/03/2026Lại Thị Trang (Trường MN Trung Đồng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đặng Quốc Bảo rời quê khi mới mười tám tuổi. Ngày lên đường, mẹ ông chỉ kịp dặn: “Dù ở đâu cũng phải sống cho thật mạnh mẽ và nhớ đường về nhà.” Câu nói ấy theo ông suốt những năm tháng chiến tranh.

Trong một lần hành quân qua vùng rừng núi, đơn vị của Bảo phải đi suốt nhiều ngày liền để tránh những trận đánh lớn. Con đường gập ghềnh, thiếu thốn lương thực và thời tiết khắc nghiệt khiến ai cũng mệt mỏi. Nhưng mỗi khi nghỉ chân, họ lại kể cho nhau nghe về gia đình, về những cánh đồng quê hương để tiếp thêm động lực.

Một lần, Bảo đã giúp cõng một đồng đội bị thương băng qua con suối lớn trong đêm tối. Khoảnh khắc ấy khiến ông nhận ra rằng trong chiến tranh, điều quý giá nhất chính là tình người và sự sẻ chia.

Nhiều năm sau, khi hòa bình lập lại, Bảo trở về quê cũ. Con đường làng ngày nào vẫn còn đó, nhưng ký ức về những người đồng đội năm xưa vẫn luôn sống mãi trong ông. Đối với Đặng Quốc Bảo, “con đường trở về” không chỉ là hành trình về quê hương, mà còn là hành trình giữ gìn ký ức của một thời hoa lửa

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn