Cựu chiến binh

CON ĐƯỜNG TRỞ VỀ

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CON ĐƯỜNG TRỞ VỀ

Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, Hoàng cùng đơn vị rời khỏi chiến trường.

Con đường trở về dài hơn anh tưởng.

Những ngọn núi phía sau dần khuất.

Hoàng vẫn nhiều lần quay đầu nhìn lại.

Ở đó có những người đồng đội của anh.

Họ đã nằm lại giữa những chiến hào.

Trên đường đi, Hoàng gặp một cô bé người dân tộc đang đứng bên đường.

Cô bé nhìn bộ quân phục của anh rồi hỏi:

— Các chú thắng rồi phải không?

Hoàng mỉm cười.

— Ừ, chúng tôi thắng rồi.

Cô bé đưa cho anh một bó hoa rừng.

— Cháu tặng chú.

Hoàng nhận lấy.

— Cảm ơn cháu.

Cô bé hỏi tiếp:

— Bao giờ các chú quay lại?

Hoàng nhìn những ngọn núi.

— Khi đất nước cần.

Rồi đoàn quân tiếp tục đi.

Nhiều ngày sau, Hoàng về đến quê.

Mẹ anh đã đứng trước cổng từ sáng.

Vừa nhìn thấy con, bà chạy ra.

Hoàng quỳ xuống ôm lấy mẹ.

— Con về rồi.

Mẹ anh sờ lên khuôn mặt gầy gò của con.

— Con có bị thương không?

— Một chút thôi mẹ.

Bà nhìn anh thật lâu.

— Bạn con đâu?

Hoàng im lặng.

Mẹ hiểu.

Bà không hỏi nữa.

Tối hôm ấy, mẹ nấu một bữa cơm thật đơn giản.

Chỉ có rau, cá và bát canh nóng.

Hoàng ngồi trước mâm cơm, nhìn chiếc ghế trống bên cạnh.

Ngày trước, đó là chỗ của cha anh.

Cha cũng từng ra trận và không trở về.

Hoàng chợt hiểu rằng chiến tranh đã đi qua gia đình mình như một cơn bão.

Nó lấy đi những người thân yêu.

Nhưng hôm nay, anh vẫn còn mẹ.

Và anh đã trở về.

Mẹ gắp thức ăn cho anh.

— Ăn đi con.

Hoàng cúi đầu.

Một giọt nước mắt rơi xuống bát cơm.

— Mẹ ơi...

— Sao con?

— Con muốn sau này không ai phải đi xa như chúng con nữa.

Mẹ nắm lấy tay anh.

— Rồi sẽ có ngày ấy.

Sáng hôm sau, Hoàng ra cánh đồng.

Những người nông dân đang cấy lúa.

Trẻ con chạy trên con đường làng.

Tiếng cười vang lên.

Anh đứng giữa cánh đồng thật lâu.

Sau những năm tháng bom đạn, một khung cảnh bình dị như thế lại khiến anh thấy quý giá vô cùng.

Anh lấy trong túi ra bó hoa rừng cô bé Điện Biên tặng hôm trước.

Hoa đã hơi héo.

Hoàng đem đặt dưới gốc cây đầu làng.

— Tặng những người đã nằm lại.

Gió thổi qua.

Anh quay về phía con đường dẫn vào làng.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh bước đi mà không cần mang theo súng.

Chỉ mang theo ký ức.

Và một niềm tin rằng những người đã hy sinh sẽ không bao giờ bị lãng quên.

Bởi sau mỗi chiến thắng, điều quý giá nhất không phải là tiếng reo hò, mà là một ngày người lính có thể trở về nhà và nghe lại tiếng quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn