Con đường trở về
Câu chuyện kể về một kỷ niệm thời chiến qua lời kể của bác Lê Công Phó. Giữa những ngày tháng bom đạn và thiếu thốn, những người lính vẫn luôn giữ vững tình đồng đội, lòng yêu quê hương và niềm hy vọng được trở về trong ngày đất nước hòa bình.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ký ức của bác Lê Công Phó, những năm tháng ấy vẫn hiện lên rất rõ. Bác kể rằng ngày đó, cuộc sống của những người lính vô cùng khó khăn. Những chuyến hành quân thường kéo dài nhiều ngày, đường đi hiểm trở và luôn có nguy cơ gặp bom đạn.
Một lần, đơn vị của bác nhận nhiệm vụ hành quân qua một khu rừng để đến nơi tập kết. Trời lúc ấy đã gần tối. Con đường rừng trơn trượt vì mưa, ai cũng thấm mệt. Mọi người động viên nhau cố gắng đi tiếp vì phía trước vẫn còn một chặng đường dài.
Đột nhiên, tiếng máy bay vang lên. Người chỉ huy lập tức ra hiệu cho mọi người tìm chỗ trú. Tất cả nhanh chóng nép vào những bụi cây và hầm đất ven đường. Tiếng bom nổ vọng lại làm đất đá rung chuyển.
Sau trận bom, cả đơn vị kiểm tra lại quân số. Một người lính trẻ bị thương nhẹ ở chân và không thể tiếp tục đi nhanh. Bác Lê Công Phó cùng một người đồng đội khác quay lại dìu anh. Mặc dù bản thân cũng rất mệt, bác vẫn động viên:
— Cố lên, chúng ta sẽ cùng nhau về đến nơi.
Hai người thay nhau dìu người bị thương. Đường rừng tối, mỗi bước đi đều khó khăn. Có lúc tất cả phải dừng lại để nghỉ, nhưng không ai bỏ lại đồng đội phía sau.
Đến gần sáng, đơn vị cuối cùng cũng đến được nơi tập kết. Người lính bị thương được chăm sóc và dần hồi phục. Nhìn đồng đội của mình an toàn, bác Phó cảm thấy nhẹ nhõm. Bác hiểu rằng trong chiến tranh, sức mạnh của người lính không chỉ nằm ở lòng dũng cảm mà còn ở tình đồng đội.
Những ngày sau đó, cuộc chiến vẫn tiếp diễn. Bác và những người đồng đội tiếp tục hành quân qua nhiều vùng đất, trải qua không ít khó khăn và hiểm nguy. Có những người đã hy sinh, có những người may mắn trở về.
Sau ngày hòa bình, bác Lê Công Phó trở lại quê hương. Mỗi khi đi trên những con đường làng yên bình, bác lại nhớ đến con đường rừng năm xưa và những người đồng đội đã cùng mình vượt qua gian khó.
Bác nói rằng điều bác nhớ nhất không phải là những tiếng bom hay những ngày thiếu thốn, mà là hình ảnh những người lính luôn nắm tay, dìu nhau bước tiếp. Chính tình đồng đội đã giúp họ vượt qua những thời khắc khó khăn nhất.



