Cựu chiến binh

CON ĐƯỜNG TRỞ VỀ SAU TIẾNG SÚNG

Sau năm năm nơi chiến trường Campuchia, người lính Cao Văn Hơi bước vào hành trình trở về quê nhà. Con đường hành quân ngày ấy không còn bom đạn, nhưng đầy cảm xúc lẫn lộn. Mỗi bước chân là một lần ngoái lại quá khứ và hướng về tương lai.

Thanh Hóa21/12/2025Nguyễn Thị Hiền (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh kết thúc với bác Cao Văn Hơi không phải bằng một trận đánh, mà bằng một cuộc hành quân dài ngày – cuộc hành quân trở về nhà. Khi đơn vị nhận lệnh rút quân năm 1982, cả tiểu đội lặng đi. Không ai reo vui, cũng không ai nói nhiều. Ai cũng hiểu, con đường phía trước là con đường của chia tay và ký ức.

Tôi còn nhớ bác kể rằng, sáng hôm ấy rừng Campuchia yên lạ thường. Ba lô được buộc gọn gàng, súng vẫn đeo vai như mọi ngày, chỉ khác là ai cũng bước chậm hơn. “Lúc nghe lệnh về nước, tôi vừa mừng vừa lo. Mừng vì sắp được về nhà, lo vì không biết sau chiến tranh, mình còn lại gì.” – bác chia sẻ.

Đoàn quân rời điểm chốt, men theo những con đường mòn từng in dấu chân hành quân năm nào. Có những đoạn đường bác đã từng dẫn đồng đội đi trong đêm, từng né mìn, từng băng qua mưa rừng và lửa đạn. Giờ đây, con đường ấy trở nên lặng lẽ, chỉ còn tiếng giày đều đều và tiếng gió thổi qua tán lá.

Trên đường đi, bác gặp lại những gương mặt quen mà cũng rất lạ. Đồng đội ngày nào giờ tóc cháy nắng, vai sạm đen, ai cũng gầy hơn tuổi. Có người vừa đi vừa nhẩm tính ngày về, có người lặng lẽ nhìn về phía rừng sâu.

“Có đoạn tôi quay lại nhìn, thấy rừng đứng im. Tự nhiên nghĩ, bao nhiêu anh em đã nằm lại ở đó, không được về cùng mình.” – bác nói, giọng trầm xuống.

Một kỷ niệm bác nhớ nhất là đêm nghỉ chân bên suối trên đường rút quân. Đêm ấy không phải đào công sự, không phải thay gác, chỉ ngồi quanh bếp lửa nhỏ. Lần đầu tiên sau nhiều năm, bác thấy mình được thảnh thơi ngước nhìn bầu trời. “Tôi nghĩ đến cổng làng Phúc Thọ, đến con đường đất đỏ dẫn vào nhà. Chưa về tới mà đã thấy lòng rưng rưng.”

Khi đoàn xe chở bộ đội vượt qua biên giới, có người bật khóc. Bác kể, nước mắt lúc ấy không phải vì mệt, mà vì cuối cùng cũng được đặt chân lên đất mẹ.“Chạm tay vào đất quê mình, tôi thấy mọi gian khổ mấy năm qua đều đáng.”

Ngày hành quân kết thúc, mỗi người một ngả. Bác Cao Văn Hơi trở về quê, mang theo ba lô cũ, quân phục bạc màu và một ký ức không thể quên. Con đường trở về năm ấy không chỉ đưa bác về với gia đình, mà còn khép lại một thời hoa lửa – để mở ra một cuộc đời mới trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn