Con đường trong ký ức
Con đường trong ký ức
Hằng nhắm mắt lại.
Trong đầu cô hiện lên con đường năm ấy.
Không phải con đường trải nhựa bây giờ.
Mà là con đường đất, lầy lội, đầy hố bom.
Cô nhớ từng khúc cua.
Từng gốc cây.
Từng nơi đã dừng chân.
Mở mắt ra, trước mặt là con đường mới.
Thẳng hơn. Rộng hơn. Dễ đi hơn.
Nhưng không phải con đường cô đã đi qua.
Con trai hỏi:
“Mẹ đang nhìn gì vậy?”
Hằng trả lời:
“Nhìn con đường cũ.”
Đứa bé nhìn theo.
Không thấy gì.
Nhưng nó nắm tay mẹ.
Có những con đường… không tồn tại trên bản đồ.
Nhưng luôn tồn tại trong ký ức.



