Con Đường Trong Mưa Bom (1)
Một câu chuyện về lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm của những thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn, nơi họ ngày đêm giữ cho con đường luôn thông suốt giữa mưa bom bão đạn.
Năm 1971, tôi khi ấy mới 21 tuổi, tham gia đội thanh niên xung phong làm nhiệm vụ trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của chúng tôi là san lấp hố bom, sửa đường và dẫn đường cho các đoàn xe chở lương thực, vũ khí ra chiến trường. Một đêm mưa lớn, đơn vị nhận tin có đoàn xe vận tải sắp đi qua, nhưng một đoạn đường phía trước vừa bị bom đánh trúng, tạo thành một hố rất sâu. Nếu không sửa kịp, đoàn xe sẽ không thể tiếp tục hành quân. Cả đội lập tức mang cuốc xẻng ra đường. Trời mưa nặng hạt, bùn đất bám đầy quần áo, nhưng ai cũng cố gắng làm thật nhanh. Thỉnh thoảng lại có tiếng máy bay gầm trên đầu khiến mọi người phải chạy xuống hầm trú ẩn. Khi máy bay đi qua, chúng tôi lại chạy lên tiếp tục san lấp hố bom. Trong đội có chị Nguyễn Thị Lan – một đội viên nhỏ tuổi nhưng rất gan dạ. Chị cầm chiếc đèn pin đứng ở đầu đoạn đường để ra hiệu cho đoàn xe khi họ đến. Khoảng gần nửa đêm, con đường cuối cùng cũng được tạm sửa xong. Khi đoàn xe đầu tiên xuất hiện, chị Lan đứng giữa màn mưa, giơ cao chiếc đèn pin để hướng dẫn từng chiếc xe đi qua đoạn đường nguy hiểm. Ánh đèn nhỏ bé ấy giữa đêm tối và mưa bom khiến tôi nhớ mãi. Sau khi đoàn xe đi qua an toàn, cả đội chúng tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Dù ai cũng mệt rã rời, nhưng trong lòng đều rất vui vì con đường vẫn được giữ thông suốt. Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, tôi vẫn không quên đêm mưa ấy trên Trường Sơn – nơi những con người bình dị đã góp phần giữ cho dòng xe ra tiền tuyến không bao giờ dừng lại.


