Cựu chiến binh

Con đường trong mưa bom

Câu chuyện kể về những thanh niên xung phong trẻ tuổi làm nhiệm vụ mở đường Trường Sơn trong điều kiện bom đạn ác liệt. Dù bị đánh phá liên tục, họ vẫn kiên cường san lấp hố bom, giữ cho con đường luôn thông suốt. Trong một trận bom lớn, một người đồng đội đã dũng cảm hy sinh để bảo vệ tuyến đường, giúp đoàn xe tiếp tục hành quân vào chiến trường.

Hà Tĩnh19/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, tuyến Đường Trường Sơn được xem là huyết mạch nối liền hậu phương với tiền tuyến.

Ông Lê Quang Dũng khi ấy mới 20 tuổi, là một thanh niên xung phong trẻ tuổi, đầy nhiệt huyết.

Nhiệm vụ của ông và đồng đội là mở đường, sửa đường và đảm bảo giao thông cho những đoàn xe chở vũ khí, lương thực vào chiến trường miền Nam.

Mỗi ngày trên tuyến đường ấy đều là một cuộc chiến.

Ban ngày, máy bay địch quần thảo, thả bom liên tục. Đất đá tung lên mù mịt, cây rừng bị cháy xém, con đường vừa làm xong lại bị phá hỏng.

Ban đêm, khi máy bay tạm ngừng hoạt động, các chiến sĩ lại nhanh chóng ra đường làm việc.

Có những hôm mưa rừng xối xả, nước chảy cuồn cuộn qua hố bom. Bùn đất bám đầy quần áo, nhưng không ai than vãn.

Một buổi chiều, khi tổ của ông Dũng đang san lấp một hố bom lớn, tiếng máy bay bất ngờ xuất hiện.

Tiếng còi báo động vang lên.

Mọi người vội chạy vào hầm trú ẩn.

Chỉ ít phút sau, bom bắt đầu rơi xuống.

Đất rung chuyển, tiếng nổ dội vào vách núi khiến ai cũng choáng váng.

Khi trận bom vừa dứt, ông Dũng cùng đồng đội chạy lên mặt đường.

Trước mắt họ là một hố bom mới chắn ngang tuyến đường.

Nếu không san lấp ngay, đoàn xe sắp tới sẽ không thể đi qua.

Không ai bảo ai, tất cả lập tức bắt tay vào công việc.

Trong lúc làm việc, một quả bom nổ chậm nằm ngay gần vị trí của họ.

Đó là một tình huống vô cùng nguy hiểm.

Nếu quả bom phát nổ, cả tổ sẽ gặp nguy hiểm.

Lúc ấy, người đồng đội của ông Dũng – anh Phạm Văn Tuấn – đã dũng cảm tiến lại gần quả bom.

Anh hô lớn:

"Các đồng chí tránh ra! Tôi xử lý quả bom này!"

Mọi người chưa kịp phản ứng thì anh đã nhanh chóng dùng dụng cụ để tìm cách vô hiệu hóa quả bom.

Những giây phút ấy trôi qua chậm đến nghẹt thở.

Bất ngờ…

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Đất đá tung lên khắp nơi.

Anh Tuấn đã hy sinh…

Nhưng nhờ hành động dũng cảm của anh, quả bom không phát nổ ngay tại vị trí đông người, giúp nhiều đồng đội được an toàn.

Nén đau thương, những người còn lại tiếp tục san lấp hố bom.

Chỉ vài giờ sau, con đường lại được thông.

Đêm hôm đó, những đoàn xe vẫn nối đuôi nhau tiến vào chiến trường.

Ông Dũng kể lại rằng, mỗi lần nhìn thấy đoàn xe đi qua, ông lại nhớ đến người đồng đội đã hy sinh để giữ con đường sống mãi.

Sau chiến tranh, ông trở về quê hương.

Mỗi lần kể lại câu chuyện ấy, ông luôn nhắc nhở thế hệ trẻ:

"Con đường hôm nay các cháu đi học là con đường của hòa bình. Hãy trân trọng nó như chúng tôi đã từng trân trọng từng mét đường trong chiến tranh."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn