Con đường trong mưa bom...
Chị Lan tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi mà nhiều người còn đang ngồi trên ghế nhà trường. Chị sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo, nhưng ngay từ nhỏ đã sớm thấm thía những mất mát do chiến tranh gây ra. Khi Tổ quốc cần, chị tình nguyện lên đường, mang theo một chiếc ba lô nhỏ và lời dặn dò nghẹn ngào của mẹ.

Chị Lan tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi mà nhiều người còn đang ngồi trên ghế nhà trường. Chị sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo, nhưng ngay từ nhỏ đã sớm thấm thía những mất mát do chiến tranh gây ra. Khi Tổ quốc cần, chị tình nguyện lên đường, mang theo một chiếc ba lô nhỏ và lời dặn dò nghẹn ngào của mẹ.
Công việc của chị là san lấp hố bom, đảm bảo cho những tuyến đường huyết mạch luôn thông suốt để xe chở lương thực, vũ khí kịp thời ra tiền tuyến. Công việc nghe qua tưởng chừng giản đơn, chỉ là xúc đất, lấp đá, nhưng thực chất lại là cuộc chạy đua với tử thần. Mỗi bước chân đều có thể gặp bom chưa nổ, mỗi phút làm việc đều có thể đối mặt với những đợt không kích bất ngờ.
Một buổi chiều năm 1971, bầu trời vừa im tiếng bom sau một trận ném phá dữ dội. Con đường đất đỏ quen thuộc giờ bị cày xới tan hoang, những hố bom chồng lên nhau như vết thương chưa kịp lành. Đất đá còn nóng ran, khói vẫn âm ỉ bốc lên, mùi khét lan trong không khí.
Không cần mệnh lệnh dài dòng, đội của chị Lan lập tức có mặt. Những chiếc xẻng, chiếc cuốc lại vang lên giữa khung cảnh hoang tàn. Mồ hôi hòa lẫn với bụi đất, ai nấy đều cúi xuống làm việc không ngừng nghỉ.
Chị Lan nhớ lại:
“Lúc đó chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản một điều… nếu không làm nhanh, đoàn xe phía sau sẽ bị kẹt lại. Mà xe không qua được thì ngoài kia, các anh bộ đội sẽ thiếu đạn, thiếu gạo…”
Đang làm dở, từ xa vọng lại tiếng động cơ quen thuộc. Một vài người khựng lại, ngước nhìn lên bầu trời. Máy bay địch có thể quay lại bất cứ lúc nào.
Nhưng không ai rời vị trí.
Giữa lúc căng thẳng nhất, một đồng đội phát hiện ra một quả bom chưa nổ nằm ngay sát mép đường, phần thân lộ ra dưới lớp đất đá. Không khí chợt lặng đi trong vài giây. Ai cũng hiểu—chỉ một sơ suất nhỏ, hậu quả sẽ không thể lường trước.
Nếu bỏ qua, con đường sẽ bị phong tỏa. Nếu xử lý, phải đối mặt với nguy hiểm cận kề.
Chị Lan là một trong những người tiến lại gần đầu tiên. Tim đập mạnh, nhưng bước chân vẫn vững. Chị cùng đồng đội nhanh chóng khoanh vùng, đánh dấu vị trí và báo cho lực lượng công binh.
Trong thời gian chờ đợi, họ vẫn tiếp tục san lấp những đoạn đường khác, vừa làm vừa căng tai nghe từng âm thanh từ bầu trời. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu họ đang ở ranh giới rất mong manh.
Khi bộ đội công binh tới, chị Lan và các đồng đội phối hợp hỗ trợ. Công việc diễn ra trong im lặng, cẩn trọng đến từng động tác. Cuối cùng, quả bom được xử lý an toàn.
Đêm hôm đó, con đường được thông.
Từng đoàn xe nối nhau lăn bánh qua tuyến lửa, ánh đèn pha xuyên qua màn đêm như những dải sáng của niềm tin. Chị Lan và đồng đội đứng nép bên đường, lặng lẽ nhìn theo, trong lòng dâng lên một niềm vui khó tả.
“Chúng tôi lúc đó mệt rã rời… nhưng nhìn đoàn xe đi qua, ai cũng thấy mọi vất vả đều xứng đáng,” chị kể, ánh mắt xa xăm như vẫn còn dõi theo những chuyến xe năm nào. Nhiều năm đã trôi qua, mái tóc chị giờ đã điểm bạc. Nhưng mỗi lần nhắc lại, giọng chị vẫn ấm và chắc như ngày nào. Những ký ức ấy không chỉ là kỷ niệm, mà là một phần cuộc đời – nơi tuổi trẻ của chị đã gửi lại giữa những cung đường lửa đạn.
Kỷ vật chị giữ là chiếc cuốc nhỏ đã mòn lưỡi.
Chị cười hiền:
“Con đường ngày ấy đầy bom đạn… nhưng cũng đầy tuổi trẻ của chúng tôi.” Trước khi chi đoàn chúng tôi ra về không quên xin chị số điện thoại 0976766511 để có dịp mời chị về Chi đoàn trường kể cho các cháu học sinh được nghe nhiều câu chuyện lịch sử để thế hệ trẻ luôn biết ơn và cố gắng học tập noi theo.


