CON ĐƯỜNG TRONG MƯA LÁ
Một hôm, bà gặp một cậu thương binh tên Thạo – 1952, Nghệ An đang bò tìm đường vì bị lạc khỏi đơn vị.
Bà dìu Thạo đi hơn 6 km qua rừng.
Địch thả bom bi, hai người phải chui dưới hầm tạm.
Thạo bị thương nặng, mất máu nhiều.
Cậu nói:
“Chị đi đi. Để em lại.”
Nhưng bà Lộc cõng cậu, đi qua bom bi nổ sáng trời.
Khi đến được trạm giao liên, Thạo không qua khỏi.
Trên vai bà vẫn còn vết máu khô.
Bà ngước lên:
“Nó gọi tôi là chị lần cuối. Tôi nhớ mãi cái tiếng đó.”



