Khác

CON ĐƯỜNG TRONG TIM – HỒI ỨC CỦA MỘT NỮ GIAO LIÊN THỜI HOA LỬA

CON ĐƯỜNG TRONG TIM – HỒI ỨC CỦA MỘT NỮ GIAO LIÊN THỜI HOA LỬA

16/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CON ĐƯỜNG TRONG TIM – HỒI ỨC CỦA MỘT NỮ GIAO LIÊN THỜI HOA LỬA

Ngày tôi làm giao liên, người trong bản thường bảo:
“Con gái đi rừng nguy hiểm lắm.”

Nhưng khi ấy tôi chỉ nghĩ rất giản dị: nếu không có người mang thư, mang lệnh, thì bộ đội lấy gì mà đánh giặc, cán bộ lấy gì mà chỉ đạo.

Tôi bắt đầu làm giao liên từ năm mười bảy tuổi.

Công việc của tôi là gùi công văn, dẫn đường cho cán bộ qua những lối mòn ven suối, vượt những dãy đèo đá tai mèo sắc như dao.

Ban ngày tôi chỉ là một cô gái vùng cao đi hái măng, cắt cỏ trên nương.
Nhưng khi đêm xuống, chiếc gùi trên lưng lại nặng thêm bởi giấy tờ bọc dầu và niềm tin của cả đơn vị.

Rừng Tây Bắc không giống rừng dưới xuôi.

Sương dày đến mức đứng cách nhau vài bước cũng không nhìn rõ mặt. Có những đêm lạnh buốt, tôi phải ngậm một nắm gừng khô để chống rét, chân trần lần từng viên đá ướt trơn.

Mỗi khi nghe tiếng máy bay vọng xa, tôi lại nằm ép sát xuống đất, chiếc gùi công văn kê dưới ngực – như thể đang che chở cho chính sinh mạng của mình.

Lần nguy hiểm nhất là cuối năm một nghìn chín trăm bảy mươi ba.

Hôm đó tôi nhận nhiệm vụ đưa một bức điện khẩn từ đồn biên phòng sang căn cứ trong rừng sâu.

Khi đến khúc suối Nậm Ét, tôi bất chợt nhìn thấy dấu giày lạ còn in trên bùn non.

Địch đã càn quét khu vực này từ chiều.

Quay về thì có thể lộ bí mật.

Đi tiếp thì có thể không còn đường trở lại.

Tôi tháo đôi vòng bạc trên tay – kỷ vật của mẹ, gói chung với công văn, bọc thêm một lớp nilon rồi buộc chặt vào người.

Tôi tự nhủ:
dù có mệnh hệ gì, giấy tờ cũng không được rơi vào tay địch.

Tôi đổi hướng.

Men theo vách đá dựng đứng, rồi lội ngược dòng suối để xóa dấu chân.

Nước lạnh cắt da cắt thịt. Những viên đá nhọn cứa rách gan bàn chân.

Khi leo được lên bờ bên kia, tôi gần như kiệt sức.

Nhưng tôi vẫn phải bò thêm một quãng dài mới dám đứng dậy, sợ địch còn phục kích quanh đó.

Đêm ấy, tôi giao được bức điện.

Nhờ vậy, đơn vị kịp thời chuyển vị trí, tránh được một trận càn lớn của địch.

Không ai biết tôi đã đi bằng đường nào.

Chỉ thấy tôi ngồi bên bếp lửa, chân quấn tạm bằng một mảnh áo chàm, lặng lẽ hong khô.

Chiến tranh rồi cũng qua.

Tôi rời nhiệm vụ giao liên, trở về bản, lấy chồng, sinh con, tiếp tục cuộc sống lam lũ như bao người phụ nữ vùng cao khác.

Những vết sẹo trên bàn chân vẫn còn đó. Mỗi khi trở trời lại đau nhức.

Nhưng mỗi sáng nhìn con cháu cắp sách đến trường trên con đường ven suối năm xưa, tôi lại mỉm cười.

Con đường ấy…

Tôi đã từng gùi trong tim suốt cả tuổi thanh xuân.

Đó là con đường của niềm tin, của trách nhiệm,
và của một thời hoa lửa không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn