Con Đường Trường Sơn
Con đường Trường Sơn năm ấy như một dải lụa cháy đỏ giữa đại ngàn. Bom đạn, mưa rừng, vắt và đói khát – tất cả đều không thể ngăn được những đoàn quân, đoàn xe, đoàn dân công hối hả ngày đêm hướng ra tiền tuyến. Giữa dòng người ấy, có một cô gái tên là Hạnh, mới mười chín tuổi, quê ở Nghệ An, xung phong vào đội thanh niên xung phong Trường Sơn năm 1968.
Hạnh nhỏ bé, tóc tết gọn gàng, đôi mắt sáng như ánh trăng rừng. Mỗi ngày, cô cùng đồng đội gùi gạo, vác đạn, san lấp hố bom. Đêm đến, họ ngồi quây quanh đống lửa, hát những bài ca “Cô gái mở đường”, “Bắc nam sum họp”… để át tiếng máy bay gầm rú trên đầu.
Có những đêm, máy bay Mỹ trút bom dữ dội. Cả đơn vị phải nằm rạp trong hầm. Khi tiếng nổ ngừng, Hạnh lại là người đầu tiên lao ra đường, kiểm tra tuyến. Một lần, cô bị sức ép bom hất ngã, máu chảy khắp mặt, nhưng vẫn cười: “Đường chưa thông, em chưa về!”.
Mùa khô năm 1971, một đoàn xe chở hàng vượt qua trọng điểm A-Tiêng. Bất ngờ, máy bay địch trút bom tọa độ. Hạnh cùng ba đồng đội lao ra kéo lá cờ báo hiệu vào hầm, kịp thời cứu cả đoàn. Nhưng khi khói tan, chỉ còn lại mảnh khăn tay thêu hoa sim và cuốn sổ nhỏ ghi mấy dòng chữ: “Nếu em không về, xin gửi lại tuổi hai mươi cho Trường Sơn”.
Năm tháng trôi qua, con đường ấy giờ đã thành huyền thoại. Những đoàn xe nối tiếp nhau qua lại, mang hàng, mang người, mang cả ước mơ thống nhất. Ở một đoạn đường giữa rừng, người ta dựng một tấm bia nhỏ ghi:
“Nơi đây, cô gái thanh niên xung phong Nguyễn Thị Hạnh đã ngã xuống để mở đường ra trận. Con đường còn đó, người đi tiếp bước.”
Mỗi mùa xuân, rừng Trường Sơn lại rực lên màu đỏ của hoa lửa, như nhắc rằng: tuổi hai mươi của bao người đã hóa thành con đường, hóa thành Tổ quốc hôm nay.
Ý nghĩa nhân văn:
Truyện ca ngợi tinh thần dũng cảm, hy sinh của thế hệ thanh niên Trường Sơn – những con người đã lấy tuổi xuân và máu xương để mở đường cho độc lập, cho tương lai dân tộc. “Con đường Trường Sơn” là biểu tượng của niềm tin, của sức mạnh con người Việt Nam trước mọi gian khổ.



