Bài viết

con đường Trường Sơn

Quảng Ngãi22/08/2026Phường Hà Huy Tập (Phường Hà Huy Tập)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Phạm Văn Dũng bắt đầu tham gia quân ngũ vào năm 1969, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở giai đoạn ác liệt nhất. Khi đó, ông mới 19 tuổi, mang theo lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ và một niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất.

Ông được phân công vào lực lượng bộ đội Trường Sơn, làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, vũ khí và thuốc men vào chiến trường miền Nam. Theo lời ông kể, tuyến đường Trường Sơn khi ấy được ví như “mạch máu” của chiến trường, nhưng cũng là nơi hứng chịu bom đạn khốc liệt nhất.

Những chuyến đi của ông thường diễn ra vào ban đêm để tránh sự phát hiện của máy bay địch. Con đường rừng gập ghềnh, trơn trượt, có những đoạn dốc cao dựng đứng. Nhiều khi, ông và đồng đội phải gùi hàng nặng hàng chục kilôgam, đi bộ hàng chục cây số trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt.

Ông nhớ lại có lần đang trên đường vận chuyển thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện và thả bom xuống khu vực gần đó. Đất đá văng tung tóe, khói bụi mù mịt. Ông cùng đồng đội phải nhanh chóng ẩn nấp vào rừng sâu. Khi tiếng bom ngừng lại, mọi người quay trở lại kiểm tra hàng hóa và tiếp tục hành trình, bởi ai cũng hiểu rằng mỗi chuyến hàng đều có ý nghĩa sống còn đối với chiến trường.

Không chỉ đối mặt với bom đạn, những người lính Trường Sơn còn phải chống chọi với bệnh tật, thiếu thốn lương thực và điều kiện sinh hoạt vô cùng khắc nghiệt. Có những ngày, khẩu phần ăn chỉ là vài nắm cơm vắt với muối. Nước uống phải lấy từ suối, nhiều khi không đảm bảo vệ sinh. Dù vậy, tinh thần của mọi người vẫn luôn lạc quan, động viên nhau vượt qua khó khăn.

Điều khiến ông xúc động nhất khi nhắc lại là tình đồng chí, đồng đội. Trong những lúc gian nguy, họ luôn sẵn sàng giúp đỡ nhau, chia sẻ từng ngụm nước, từng miếng ăn. Có những người đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại trong lòng ông nỗi tiếc thương sâu sắc.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương, bắt đầu lại cuộc sống từ hai bàn tay trắng. Những ký ức về chiến tranh vẫn luôn in đậm trong tâm trí ông, vừa là nỗi đau, vừa là niềm tự hào. Ông luôn nhắc nhở con cháu phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và không quên quá khứ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn