Con đường Trường Sơn
Con đường không chỉ là đất đá, mà là mồ hôi và máu. Những đoàn xe nối đuôi nhau, đèn tắt, chỉ dựa vào ánh trăng. Tài xế trẻ, tay lái chưa vững, nhưng lòng thì không run. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với bom đạn. Có người đi mà không về, nhưng đoàn xe vẫn tiếp tục. Người sau lên thay, như dòng chảy không ngừng. Trường Sơn không chỉ nối liền hai miền, mà còn nối những trái tim cùng chung một mục tiêu. Và trên con đường ấy, mỗi bánh xe lăn qua đều ghi thêm một câu chuyện không thể quên.
Con đường không chỉ là đất đá, mà là mồ hôi và máu. Những đoàn xe nối đuôi nhau, đèn tắt, chỉ dựa vào ánh trăng. Tài xế trẻ, tay lái chưa vững, nhưng lòng thì không run. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với bom đạn. Có người đi mà không về, nhưng đoàn xe vẫn tiếp tục. Người sau lên thay, như dòng chảy không ngừng. Trường Sơn không chỉ nối liền hai miền, mà còn nối những trái tim cùng chung một mục tiêu. Và trên con đường ấy, mỗi bánh xe lăn qua đều ghi thêm một câu chuyện không thể quên.


