CON ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Hoàn thành khóa huấn luyện tại Hà Tĩnh, ông Phạm Văn Dương cùng đơn vị nhận lệnh hành quân vào chiến trường miền Nam. Điểm xuất phát của cuộc hành quân ấy chính là dãy Trường Sơn hùng vĩ – con đường huyền thoại đã trở thành biểu tượng của ý chí và khát vọng thống nhất đất nước của dân tộc Việt Nam.
Đối với những người lính trẻ năm ấy, Trường Sơn không chỉ là một tuyến đường vận tải chiến lược dài hàng nghìn kilômét mà còn là thử thách lớn nhất của tuổi xuân. Muốn vào được chiến trường, họ phải vượt qua những cánh rừng nguyên sinh bạt ngàn, những dãy núi cao trùng điệp, những vực sâu hun hút và vô số con suối dữ luôn cuồn cuộn nước chảy.
Cuộc hành quân diễn ra liên tục, hết ngày lại đêm. Có những ngày đơn vị đi từ khi trời còn chưa sáng, đến lúc màn đêm buông xuống mới dừng chân nghỉ tạm dưới tán rừng. Những chiếc ba lô nặng trĩu trên vai, khẩu súng luôn sẵn sàng trong tay, đôi chân nhiều khi phồng rộp đến bật máu nhưng không một ai dừng bước. Ai cũng hiểu rằng phía trước là chiến trường, là nhiệm vụ của người lính và là niềm mong mỏi của đồng bào miền Nam đang từng ngày chờ đợi ngày giải phóng.
Thế nhưng, thiên nhiên khắc nghiệt vẫn chưa phải là thử thách lớn nhất.
Kẻ thù luôn tìm mọi cách cắt đứt tuyến đường Trường Sơn. Máy bay trinh sát quần thảo suốt ngày đêm, phát hiện dấu vết hành quân là lập tức gọi máy bay chiến đấu đến ném bom. Có những lúc đơn vị vừa vượt qua một con dốc cao thì tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Mọi người nhanh chóng tản vào hai bên đường, tìm những hốc đá, gốc cây hay giao thông hào để tránh bom.
Rồi từ trên bầu trời, từng tốp máy bay B-52 gầm rú lao đến.
Chỉ trong khoảnh khắc, hàng loạt quả bom được trút xuống như mưa.
Mặt đất rung chuyển dữ dội.
Khói bụi cuồn cuộn bốc lên che kín cả núi rừng.
Những thân cây cổ thụ bị hất tung khỏi mặt đất, gãy đổ ngổn ngang. Có những đoạn đường vừa mới mở xong đã bị bom cày nát. Sau mỗi trận ném bom, đơn vị lại khẩn trương mở đường mới để tiếp tục hành quân, bởi từng giờ, từng phút đều có ý nghĩa đối với chiến trường miền Nam.
Điều khiến ông Phạm Văn Dương day dứt nhất không phải là sự gian khổ của bản thân, mà là những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên tuyến đường ấy. Có người vừa trò chuyện với nhau trong lúc nghỉ chân, chỉ ít phút sau đã hy sinh vì bom đạn. Có người chưa kịp đặt chân tới chiến trường, chưa kịp nổ một phát súng vào quân thù thì tuổi thanh xuân đã gửi lại giữa đại ngàn Trường Sơn.
Mỗi lần chứng kiến đồng đội ngã xuống, nỗi đau lại lặng lẽ chất chồng trong lòng những người còn sống. Họ không có nhiều thời gian để khóc. Sau khi nhanh chóng mai táng đồng đội hoặc đưa người bị thương về phía sau, cả đơn vị lại tiếp tục lên đường. Bởi họ hiểu rằng, bước chân của người đi tiếp chính là sự tiếp nối ước nguyện còn dang dở của những người đã hy sinh.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhắc về Trường Sơn, ông Phạm Văn Dương vẫn xúc động nói rằng đó là con đường của máu, mồ hôi và nước mắt. Mỗi tấc đường đều thấm đẫm sự hy sinh của biết bao cán bộ, chiến sĩ, thanh niên xung phong và lực lượng dân công hỏa tuyến. Chính những bước chân không mỏi trên con đường huyền thoại ấy đã góp phần làm nên sức mạnh để quân và dân ta tiến tới ngày toàn thắng mùa Xuân năm 1975.
Đối với ông, Trường Sơn không chỉ là một địa danh, mà còn là ký ức thiêng liêng của tuổi trẻ, nơi đã hun đúc ý chí, lòng dũng cảm và tình đồng đội son sắt của một thế hệ sẵn sàng hiến dâng tất cả vì độc lập, tự do của Tổ quốc.



