Bài viết

Con đường Trường Sơn không dấu chân

Nếu hỏi điều gì ám ảnh bà Hòa nhất trong những năm tháng Trường Sơn, bà sẽ không nói về bom đạn — mà là sự im lặng sau mỗi trận bom.

Ninh Bình08/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu hỏi điều gì ám ảnh bà Hòa nhất trong những năm tháng Trường Sơn, bà sẽ không nói về bom đạn — mà là sự im lặng sau mỗi trận bom.

“Im lặng đến mức nghe rõ tim mình đập,” bà kể.

Công việc của bà là đảm bảo tuyến đường vận chuyển luôn thông suốt. Mỗi khi máy bay Mỹ rải bom, cả đội lại lao ra san lấp hố bom ngay trong đêm. Có những đoạn đường vừa lấp xong, sáng ra lại bị đánh phá tiếp.

Một lần, đơn vị của bà bị trúng bom tọa độ. Khi khói bụi tan đi, nhiều người đã không còn nữa. Nhưng điều khiến bà nhớ nhất là hình ảnh một cô gái trẻ — mới 18 tuổi — vẫn ôm chặt chiếc xẻng ngay cả khi đã hy sinh.

“Chúng tôi không khóc lúc đó. Không ai khóc. Chỉ lặng lẽ làm tiếp,” bà nói.

Có những ngày họ làm việc liên tục 18–20 giờ. Ăn vội nắm cơm, uống nước suối, ngủ ngay bên đường. Nhưng điều kỳ lạ là không ai nghĩ đến việc bỏ cuộc.

Một đêm, đoàn xe vận tải bị mắc kẹt vì cầu bị sập. Nếu không sửa kịp, cả chiến dịch phía Nam sẽ bị ảnh hưởng. Đội của bà quyết định làm cầu tạm trong đêm.

Dưới ánh đèn dầu yếu ớt, họ làm việc trong im lặng tuyệt đối để tránh bị phát hiện. Khi chiếc xe đầu tiên lăn bánh qua cầu, tất cả chỉ nhìn nhau — không ai nói gì, nhưng ai cũng hiểu mình vừa làm được điều phi thường.

Bà Hòa kết thúc câu chuyện bằng một câu rất nhẹ:

“Chúng tôi không nghĩ mình là anh hùng. Chỉ nghĩ đơn giản là nếu mình không làm, thì ai sẽ làm?”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn