Con đường Trường Sơn mùa mưa
Mưa rừng Trường Sơn đổ xuống như trút. Đường trơn như mỡ, xe tải chở lương thực nhiều lần trượt bánh. Anh Quang – lái xe trẻ – siết chặt vô lăng, mắt dán vào con dốc trước mặt.
Bùn ngập đến nửa bánh xe. Đồng đội phải xuống đẩy. Pháo sáng của địch lóe lên phía xa. Anh Quang tắt đèn, cho xe bò chậm trong đêm tối.
Có lúc xe sa lầy, anh tưởng không thoát nổi. Nhưng anh nói: “Hàng phải tới, dù xe hỏng cũng phải tới.” Cuối cùng, bằng dây tời và sức người, xe vượt dốc.
Khi giao hàng xong, anh mới phát hiện tay mình rớm máu vì siết vô lăng quá lâu. Anh chỉ cười: “Đường khó thì mình phải lì.”
Sau hòa bình, anh Quang kể lại những đêm Trường Sơn mưa gió. Anh nói: “Con đường đó không chỉ nối Bắc – Nam, mà nối lòng người.” Con đường Trường Sơn mùa mưa đã rèn nên những con người kiên cường, để từng chuyến xe lặng lẽ góp phần làm nên chiến thắng.



