Con đường Trường Sơn trong mưa bom
Con đường Trường Sơn trong mưa bom
Con đường Trường Sơn trong mưa bom
Trường Sơn những năm ấy không chỉ là con đường vận chuyển chiến lược mà còn là chứng nhân cho biết bao số phận tuổi trẻ. Tôi bước vào tuyến đường khi vừa tròn mười tám tuổi, mang ba lô nặng trĩu trên vai nhưng trái tim lại nhẹ tênh bởi niềm tin mãnh liệt vào ngày mai hòa bình. Con đường dài hun hút, lẩn sâu vào mây và núi, còn chúng tôi thì lặng lẽ đi trong tiếng máy bay gầm rú trên đầu.
Những trận bom trút xuống như muốn xé cả rừng già. Cây ngã, đất văng tung tóe, đá nóng đến bỏng tay. Nhưng kỳ lạ thay, giữa khung cảnh tưởng như chỉ có chết chóc ấy, tuổi trẻ của chúng tôi lại rực rỡ hơn bao giờ hết. Anh em trong đơn vị bảo nhau: “Bom nó phá đất, chứ không phá được lòng người.” Tối đến, ai còn sống thì ngồi lại quây quần, đốt lửa sưởi và kể chuyện gia đình, quê nhà. Có đêm, chúng tôi hát nho nhỏ những bài ca cách mạng, giọng người hòa vào tiếng gió Trường Sơn mà vang xa mãi.
Hôm ấy, trời mưa rất lớn. Đường trơn trượt, nhiều đoạn như muốn đứt ra khỏi sườn núi. Tôi đi sau anh Dũng – người lính có nụ cười hiền nhất mà tôi từng gặp. Anh luôn nhường phần nước uống cho tôi, bảo rằng: “Em còn nhỏ, để anh chịu khát.” Chúng tôi đang đi thì tiếng bom bất ngờ nổ phía trước. Đất đá tung lên, khói bụi phủ kín. Khi khói tan, tôi nhìn thấy anh Dũng nằm nghiêng bên mép vực, máu thấm vào đất đỏ.
Tôi lao đến, gọi anh không biết bao nhiêu lần. Anh mở mắt, cố gượng cười: “Đừng khóc… Em còn phải đi tiếp thay phần anh.” Rồi anh khép mắt giữa cơn mưa lạnh buốt. Con đường Trường Sơn hôm ấy như dài thêm hàng trăm cây số, còn lòng tôi thì nặng trĩu nỗi mất mát đầu tiên của đời mình.
Sau chiến tranh, tôi trở lại Trường Sơn. Cây rừng mọc xanh kín, chẳng còn dấu bom đạn năm xưa. Tôi đứng bên con đường anh Dũng ngã xuống, thấy lòng mình như có tiếng gọi của bao đồng đội đã nằm lại. Thời hoa lửa đã biến những người trẻ tuổi thành bất tử, để con đường Trường Sơn mãi mãi sáng trong ký ức dân tộc.



