Con đường Trường Sơn và những kí ức đọng lại - Cựu chiến binh Vũ Công Chiến
Năm 1971, chàng thanh niên Vũ Công Chiến vừa chuẩn bị bước vào giảng đường đại học thì nhận lệnh tổng động viên. Ông gác lại ước mơ học tập, khoác ba lô lên đường nhập ngũ.
Những ngày đầu trên tuyến đường Trường Sơn là chuỗi thử thách không thể nào quên. Người lính trẻ phải mang ba lô nặng hàng chục ki-lô-gam, hành quân hàng chục cây số mỗi ngày. Mùa mưa, đường rừng trơn trượt; mùa khô, cái nắng bỏng rát khiến nước uống trở nên vô cùng quý giá. Điều đáng sợ hơn cả là máy bay địch liên tục ném bom xuống các cung đường vận chuyển.
Trong hồi ký của mình, ông kể rằng có những lần cả đơn vị vừa đào xong hầm trú ẩn thì bom đã dội xuống. Đất đá tung mù mịt, cây rừng gãy đổ. Sau mỗi đợt bom, việc đầu tiên của những người lính không phải kiểm tra ba lô hay súng đạn mà là gọi tên nhau để biết đồng đội còn sống. Chỉ cần nghe thấy tiếng đáp lại giữa khói bụi, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
Có những ngày lương thực cạn dần, mỗi người chỉ được chia rất ít gạo. Đồng đội luôn nhường nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm. Chính tình đồng đội đã giúp họ vượt qua những tháng ngày gian khổ nhất.
Nhiều năm sau chiến tranh, Vũ Công Chiến viết: điều ông nhớ nhất không phải là chiến công hay huân chương, mà là gương mặt của những người đồng đội đã cùng mình đi qua mưa bom, bão đạn và có người mãi mãi không trở về.
Ông luôn nhắn nhủ thế hệ trẻ rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng cuộc sống, học tập tốt, sống có trách nhiệm và gìn giữ hòa bình để những mất mát của cha anh không trở nên vô nghĩa.



