Con đường từ Trường Sơn đến chiến trường
Con đường từ Trường Sơn đến chiến trường
Con đường từ Trường Sơn đến chiến trường
Với ông Vạn, những địa danh Khe Sanh, Lao Bảo, Làng Vây, Tà Cơn, Đường 9 có lẽ không bao giờ chỉ là những cái tên trong lịch sử.
Đó là những nơi ông đã đặt chân tới.
Là những cung đường ông từng hành quân.
Là những trận đánh ông và đồng đội từng trải qua.
Là những tháng ngày mà tuổi trẻ được gửi lại giữa núi rừng Trường Sơn.
Từ những con đường Đông – Tây Trường Sơn, lực lượng và vật chất được đưa về phía trước. Từ Lao Bảo, Làng Vây, Tà Cơn đến Khe Sanh, từng trận địa nối tiếp nhau thành một chiến trường rộng lớn.
Và trong chiến trường ấy, một thế hệ thanh niên như ông Vạn đã chiến đấu với một niềm tin rất giản dị:
Phải đánh, phải giữ, phải tiến lên để đất nước có ngày hòa bình.
Gần sáu tháng của Chiến dịch Đường 9 – Khe Sanh năm 1968 rồi cũng đi đến hồi kết.
Ngày 15/7/1968, chiến dịch kết thúc. Quân ta đã mở rộng hành lang chiến lược, giải phóng huyện Hướng Hóa với gần 10.000 dân, đồng thời thu hút và giam chân một lực lượng lớn của đối phương.
Nhưng với những người lính trực tiếp đi qua chiến trường, chiến thắng ấy không thể chỉ đo bằng những con số.
Nó được đo bằng những người đồng đội đã nằm lại.
Bằng những người trở về với thương tích trên cơ thể.
Bằng những năm tháng tuổi trẻ không thể lấy lại.
Và bằng một điều lớn lao hơn tất cả:
Những người thanh niên năm ấy đã đi vào chiến tranh để thế hệ sau được bước ra khỏi chiến tranh.
Ông Ma Xuân Vạn cũng từ những trận đánh ấy mà trưởng thành.
Sau này, ông tiếp tục học tập, đào tạo qua các trường quân đội, từ một người chiến sĩ từng bước trở thành cán bộ, đảm nhiệm những cương vị cao hơn.
Nhưng những bài học đầu tiên của cuộc đời quân ngũ có lẽ vẫn bắt đầu từ nơi ấy – trên những con đường Trường Sơn, giữa Khe Sanh – Lao Bảo, bên những trận địa Làng Vây – Tà Cơn và dọc tuyến Đường 9.
Nơi một người thanh niên gác bút nghiên năm 1968 đã bước vào cuộc chiến, mang theo trong tim mong mỏi của một thế hệ: đất nước phải được hòa bình, non sông phải được thống nhất, và nhân dân phải được sống trong bình yên.


