Cựu chiến binh

Con đường tuần tra giữa mùa nước nổi

Những năm công tác tại tuyến biên giới Tây Nam, bác Lê Văn Sỹ nhiều lần làm nhiệm vụ tuần tra trong mùa nước nổi. Địa hình thay đổi từng ngày, hiểm nguy không báo trước. Có những chuyến đi kéo dài hàng tuần, không liên lạc, không tiếp tế. Nhưng chính nơi ấy đã tôi luyện bản lĩnh người lính biên cương.

Thanh Hóa28/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa nước nổi ở biên giới Tây Nam không giống bất cứ nơi nào khác. Nước dâng trắng đồng, xóa nhòa mọi lối mòn quen thuộc. Bác Sỹ bảo, đi tuần lúc ấy không còn nhìn bản đồ, mà phải “đọc” đất, “nghe” nước, và tin vào kinh nghiệm của nhau.

“Có hôm đi từ sáng tới khuya,” bác kể, “quay đầu lại mới biết mình đang đứng ngay chỗ đã đi qua buổi sáng.”

Trong một chuyến tuần tra dài ngày, tổ của bác phải di chuyển hoàn toàn bằng xuồng nhỏ, mang theo lương thực đủ dùng cho năm ngày. Nhưng vì tình huống phát sinh, họ buộc phải ở lại gần mười ngày giữa mênh mông nước. Gạo vơi dần, mỗi người chỉ dám ăn vài nắm cơm nguội mỗi bữa.

Đêm xuống, muỗi dày như khói. Có chiến sĩ trẻ không chịu nổi, lặng lẽ quay mặt đi khóc. Bác Sỹ không nói nhiều, chỉ chuyền cho anh nửa bi đông nước và bảo:
“Cố qua đêm nay. Sáng còn đứng được là mình thắng.”

Khi tổ hoàn thành nhiệm vụ, trở về đơn vị an toàn, không ai nói về đói, về mệt. Nhưng với bác, chuyến đi ấy là bài học lớn về sự kiên trì và tình đồng đội – thứ đã giữ họ đứng vững giữa mênh mông nước và cô độc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Con đường tuần tra giữa mùa nước nổi | Câu chuyện thời hoa lửa