Cựu chiến binh

Con Đường Tuổi Hai Mươi

ăm 1969, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra khốc liệt, tại một làng nhỏ ven sông ở miền Bắc có chàng trai tên Nguyễn Văn Hòa, vừa tròn hai mươi tuổi. Hòa là con trai của một gia đình nông dân nghèo. Từ nhỏ, cậu quen với việc ra đồng cùng cha, cấy lúa, gặt lúa và chăn trâu trên cánh đồng làng.

Hải Phòng08/03/2026Cao Nam Phong (xã Nghi Dương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra khốc liệt, tại một làng nhỏ ven sông ở miền Bắc có chàng trai tên Nguyễn Văn Hòa, vừa tròn hai mươi tuổi. Hòa là con trai của một gia đình nông dân nghèo. Từ nhỏ, cậu quen với việc ra đồng cùng cha, cấy lúa, gặt lúa và chăn trâu trên cánh đồng làng.

Những buổi tối, cả gia đình thường ngồi quanh chiếc đài radio cũ để nghe tin tức. Mỗi lần nghe tin về chiến trường miền Nam, Hòa lại lặng im suy nghĩ. Cậu hiểu rằng đất nước đang cần những người trẻ đứng lên bảo vệ Tổ quốc.

Một ngày đầu năm, giấy gọi nhập ngũ được gửi về làng. Hòa cầm tờ giấy trong tay, nhìn ra cánh đồng đang xanh mướt. Cậu biết cuộc sống bình yên của mình sắp thay đổi.

Tối hôm đó, Hòa nói với cha mẹ:
“Con muốn đi bộ đội. Con muốn góp sức để đất nước sớm được hòa bình.”

Cha cậu im lặng một lúc rồi gật đầu. Mẹ Hòa lau nước mắt, dặn dò con trai giữ gìn sức khỏe và luôn nhớ về gia đình.

Ngày lên đường, cả làng tập trung tiễn những chàng trai trẻ. Trong số đó có người bạn thân của Hòa là Phan Minh Tuấn, mới mười chín tuổi. Hai người khoác ba lô, bước lên xe trong tiếng hát và những lá cờ đỏ tung bay.

Sau thời gian huấn luyện, đơn vị của họ được lệnh hành quân vào chiến trường miền Nam theo tuyến Đường Trường Sơn. Con đường xuyên rừng dài hun hút, đầy dốc núi và bom đạn. Nhiều ngày họ phải đi bộ hàng chục cây số, ba lô nặng trĩu trên vai.

Ban đêm, họ mắc võng ngủ giữa rừng. Tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió thổi qua tán lá khiến nhiều người nhớ nhà. Những lúc ấy, Hòa và Tuấn thường ngồi trò chuyện về tương lai.Tuấn nói:
“Khi chiến tranh kết thúc, tớ muốn trở thành thầy giáo, dạy trẻ con trong làng học chữ.”

Hòa cười:
“Còn tớ muốn trồng thật nhiều lúa, để không ai trong làng phải thiếu gạo nữa.”

Những ước mơ giản dị ấy giúp họ vượt qua những ngày gian khổ.

Một lần, đơn vị của họ phải vận chuyển lương thực đến một cứ điểm ở phía trước. Trên đường đi, máy bay địch bất ngờ ném bom xuống khu rừng. Đất đá tung lên, khói bụi mù mịt.

Hòa và Tuấn nhanh chóng cùng đồng đội tìm chỗ ẩn nấp. Khi tiếng bom vừa dứt, họ lập tức kiểm tra lại hàng hóa và tiếp tục lên đường. Ai cũng hiểu rằng nếu lương thực không đến kịp, những người lính ở phía trước sẽ gặp khó khăn. Sau nhiều giờ băng rừng, họ cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ. Khi ngồi nghỉ bên suối, Tuấn nhìn bầu trời và nói: “Chỉ mong một ngày nào đó, bầu trời này không còn tiếng máy bay nữa.” Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, Hòa trở về quê hương. Cánh đồng làng vẫn xanh như ngày nào, nhưng trong lòng cậu đã trưởng thành hơn rất nhiều. Mỗi khi nhớ lại những năm tháng trên Trường Sơn, Hòa luôn nghĩ đến tuổi hai mươi của mình – một tuổi trẻ đã đi qua trong gian khổ, nhưng cũng đầy tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé cho hòa bình của đất nước

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn