Bài viết

Con đường tuổi trẻ

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, giữa những ngày chiến tranh còn khốc liệt, tại một vùng quê nhỏ thuộc Ninh Bình có chàng trai tên Bình vừa tròn hai mươi tuổi.

Bình là con trai đầu trong một gia đình nghèo có ba anh em. Cha anh là bộ đội phục viên, còn mẹ quanh năm bán hàng ngoài chợ quê. Từ nhỏ, Bình đã lớn lên trong những câu chuyện về lòng dũng cảm và tình yêu Tổ quốc.

Anh là người nhanh nhẹn, hoạt bát và luôn được bạn bè quý mến. Ước mơ của Bình là sau này trở thành người lái xe, được đi khắp mọi miền đất nước và nhìn thấy những con đường nối dài từ Bắc vào Nam.

Nhưng khi đất nước còn chìm trong chiến tranh, những con đường ấy trước hết phải được giữ vững bằng mồ hôi và cả máu của biết bao người trẻ.

Khi địa phương phát động phong trào thanh niên nhập ngũ, Bình tình nguyện lên đường không chút do dự. Mẹ anh nhìn con trai khoác ba lô, chỉ khẽ nói:
— Mẹ không giữ con, chỉ mong con sống xứng đáng với màu áo mình mặc.

Bình mỉm cười:
— Con đi để sau này những con đường quê mình không còn tiếng bom nữa.

Ra chiến trường, anh được phân công vào đơn vị vận tải quân sự trên tuyến Trường Sơn. Nhiệm vụ của Bình là lái xe chở lương thực, thuốc men và đạn dược ra tiền tuyến.

Những chuyến xe đi trong đêm tối, không đèn, không tiếng còi, chỉ có ánh sao trời và lòng dũng cảm dẫn đường. Có khi xe vừa qua một đoạn, bom địch đã trút xuống phía sau.

Bình luôn là người lái xe chắc tay nhất đơn vị. Đồng đội thường nói:
— Giao xe cho Bình là yên tâm nhất.

Anh chỉ cười:
— Mình không chở hàng, mình đang chở hy vọng của đồng đội phía trước.

Một đêm cuối năm, đơn vị nhận lệnh khẩn cấp đưa đạn dược đến chiến trường đúng thời điểm quyết định. Nếu chậm một giờ, cả kế hoạch tác chiến có thể bị ảnh hưởng.

Con đường phía trước vừa bị bom cày nát, khói bụi còn chưa tan. Nhưng Bình vẫn kiên quyết nhận nhiệm vụ.

Chiếc xe lao đi giữa màn đêm, vượt qua những đoạn đường lầy lội và những hố bom sâu hoắm. Khi gần tới điểm giao hàng, máy bay địch bất ngờ xuất hiện.

Để bảo vệ đoàn xe phía sau, Bình lái chiếc xe của mình chuyển hướng, thu hút sự chú ý của địch ra xa tuyến chính.

Đoàn xe an toàn tới đích, trận đánh diễn ra đúng kế hoạch. Nhưng Bình đã không trở về nữa.

Ngày đất nước thống nhất, trên con đường làng quê cũ đã có những chuyến xe chở đầy tiếng cười và mùa màng. Mẹ anh đứng bên hiên nhà, nhìn con đường dài trước mặt mà nhớ về người con trai đã gửi tuổi xuân mình vào những cung đường lửa.

Con đường tuổi trẻ của Bình tuy khép lại nơi chiến trường, nhưng dấu bánh xe năm ấy vẫn còn in mãi trong lịch sử dân tộc – như biểu tượng đẹp nhất của một thế hệ sống vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn