CON ĐƯỜNG VẬN TẢI BỊ LỘ
CON ĐƯỜNG VẬN TẢI BỊ LỘ
Rừng cuối mùa mưa ẩm ướt, từng lớp lá mục trơn nhẫy dưới chân. Đơn vị của Ma Văn Ván nhận lệnh mở một tuyến vận tải mới để đưa gạo, muối và thuốc men vào tiền tuyến. Tuyến cũ đã bị địch đánh phá nhiều lần, không còn bảo đảm an toàn. Nhiệm vụ lần này yêu cầu tuyệt đối bí mật: đi không dấu, nghỉ không khói, nói không tiếng.
Ma Văn Ván đi ở tổ mở đường. Với kinh nghiệm nhiều năm bám rừng, anh chú ý từng vết gãy của cành cây, từng ụ đất lạ bên sườn dốc. Đến gần một con suối nhỏ, anh bất chợt dừng lại. Dưới lớp lá mới rụng là những dấu giày không phải của bộ đội ta: đế cứng, rãnh sâu, hướng đi trùng đúng tuyến dự kiến. Anh cúi xuống xem kỹ, tim chợt nặng lại. Những dấu chân còn mới, nước suối chưa kịp xóa.
Anh ra hiệu cho cả tổ dừng lại rồi báo cáo nhanh với tổ trưởng. Bản đồ trải ra trên mặt đất ẩm. Tuyến vận tải cũ chỉ cách đó chưa đầy một cây số. Nếu tiếp tục đi theo hướng này, nguy cơ rơi vào ổ phục kích là rất lớn. Nhưng đổi hướng đồng nghĩa với việc phải vượt qua khe đá dựng đứng – nơi chưa từng có lối mòn, lại dễ sạt lở.
Cuộc trao đổi diễn ra ngắn gọn nhưng căng thẳng. Thời gian không cho phép trinh sát lại từ đầu. Ma Văn Ván là người lên tiếng dứt khoát:
“Em xin đề nghị đổi hướng qua khe đá. Khó nhưng còn sống. Đi tiếp là địch chờ sẵn.”
Cuối cùng, chỉ huy đồng ý. Đội hình chuyển hướng, bám theo sườn núi đá lởm chởm. Những bao gạo nặng trĩu ép chặt vai người lính. Trời bắt đầu đổ mưa, khe đá tối và sâu như một cái bẫy thiên nhiên. Ma Văn Ván xung phong đi đầu, vừa dò đường vừa tìm chỗ bám cho anh em phía sau.
Đến đoạn hẹp nhất của khe, đá phủ đầy rêu. Anh vừa quay lại ra hiệu cho người sau dừng thì chân trượt. Chỉ trong khoảnh khắc, cả người anh mất thăng bằng, va mạnh vào vách đá rồi rơi xuống triền dốc. Tiếng va đập khô khốc vang lên giữa mưa rừng.
Đồng đội lao tới. Ma Văn Ván nằm nghiêng, thở dốc, tay ôm ngực. Mỗi nhịp thở là một cơn đau nhói. Anh biết mình đã bị thương nặng. Tổ trưởng định cho cáng anh theo, nhưng anh lắc đầu:
“Không được… hàng phải đi tiếp. Em ở lại được.”
Bằng giọng đứt quãng nhưng kiên quyết, anh yêu cầu đồng đội để lại cho mình ít lương khô, thuốc, rồi tiếp tục nhiệm vụ. Trước khi đội hình khuất hẳn sau vách đá, anh còn dặn:
“Qua được khe này là an toàn. Đừng quay lại.”
Đêm xuống rất nhanh. Mưa tạnh, rừng im phăng phắc. Ma Văn Ván nằm tựa lưng vào tảng đá lạnh, cơn đau mỗi lúc một rõ. Anh nghĩ đến con đường vừa tránh được – nơi có thể đang đầy súng đạn. Nghĩ đến những bao gạo sẽ tới được tiền tuyến. Một nụ cười thoáng qua trên khuôn mặt tái nhợt.
Rạng sáng hôm sau, tổ đón thương binh quay lại tìm được anh. Tuyến vận tải đã hoàn thành an toàn. Ma Văn Ván được cáng về trạm quân y dã chiến với chẩn đoán gãy xương sườn. Anh nằm điều trị nhiều tháng, không được theo đơn vị tiếp tục hành quân.
Sau này, khi nhắc lại chuyến vận tải ấy, đồng đội thường nói: nếu không có quyết định đổi hướng của Ma Văn Ván, tuyến hàng hôm đó có thể đã bị xóa sổ. Còn với anh, đó chỉ là một lần “đi trước một bước” – một bước đủ để giữ trọn con đường sống cho cả đơn vị.


