Con đường vắng bóng người
Một cựu chiến sĩ từng hành quân qua vùng bị tàn phá kể: “Có những đoạn đường trước đây rất đông người. Sau một trận càn, chúng tôi đi hàng cây số mà không gặp một bóng người.”
Những ngôi nhà hai bên đường bị cháy.
Ruộng đồng bỏ hoang.
Những chiếc xe bò nằm lật bên vệ đường.
Đâu đó vẫn còn tiếng chó sủa.
Ông kể: “Điều đáng sợ nhất là sự im lặng.”
Một đất nước vốn đầy tiếng người bỗng trở nên lạnh lẽo.
Nhưng rồi ở cuối con đường, họ gặp một bà cụ đang gánh nước.
Bà nhìn những người lính và hỏi: “Các chú đi đánh giặc phải không?”
Một chiến sĩ đáp: “Vâng.”
Bà cụ gật đầu: “Thế thì cố lên các chú. Nhà tan rồi thì dựng lại. Người mất rồi thì phải trả thù cho họ.”
Người cựu chiến binh nói: “Chính những câu nói giản dị như thế đã giúp chúng tôi tiếp tục.”


