Con đường vắng sáng mùng Một
Con đường vắng sáng mùng Một
Sáng mùng Một năm 1968, tôi mở cửa nhà và thấy con đường trước cửa trống lạ thường. Những năm trước, trẻ con mặc áo mới chạy khắp nơi, người lớn rộn ràng đi chúc Tết. Hôm ấy chỉ có vài bóng người đi thật nhanh.
Từ phía trung tâm Sài Gòn vẫn vọng về tiếng súng. Người trong xóm thì thầm rằng nhiều nơi đang giao tranh dữ dội. Mẹ tôi dặn cả nhà ở yên trong nhà, đừng ra ngoài.
Trong gian nhà nhỏ, mâm bánh mứt còn nguyên. Tiếng đồng hồ tích tắc nghe rõ hơn mọi ngày. Không khí Tết vẫn còn đó, nhưng niềm vui đã nhường chỗ cho lo âu.
Con đường vắng sáng mùng Một năm ấy khiến tôi hiểu đôi khi lịch sử đến rất bất ngờ, ngay trong khoảnh khắc con người mong chờ bình yên nhất.



