Cựu chiến binh

Con đường về bản

Một người lính dân tộc thiểu số chiến đấu để bảo vệ chính bản làng mình. Tình yêu quê hương trở thành sức mạnh lớn nhất.

20/03/2026Sưu tầm (Lục Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi sinh ra ở một bản nhỏ nép mình bên sườn núi, nơi con đường đất đỏ dẫn vào bản là con đường duy nhất nối chúng tôi với thế giới bên ngoài. Ngày còn nhỏ, tôi thường chạy chân trần trên con đường ấy, đuổi theo đàn trâu, hay cùng lũ bạn nô đùa đến khi mặt trời lặn sau dãy núi.

Mẹ tôi hay đứng ở đầu bản, nhìn về phía con đường, chờ cha tôi đi rừng về. Hình ảnh ấy in sâu trong ký ức tôi, đến mức mỗi lần nhớ nhà, tôi lại thấy rõ bóng dáng mẹ giữa chiều sương.

Rồi chiến tranh đến.

Một buổi sáng, khi sương còn chưa tan, chúng tôi nghe tiếng súng vọng từ phía biên giới. Người lớn trong bản không nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Không lâu sau, tôi cùng nhiều thanh niên trong bản tình nguyện nhập ngũ.

Ngày rời bản, tôi đi trên chính con đường quen thuộc ấy. Nhưng lần này, bước chân nặng hơn. Mẹ không khóc, chỉ dúi vào tay tôi một nắm cơm và nói:
“Giữ lấy mà ăn đường dài. Nhớ đường về con nhé.”

Tôi gật đầu, nhưng trong lòng biết rằng, con đường ấy có thể sẽ không còn như trước nữa.

Đơn vị tôi được giao nhiệm vụ giữ một điểm cao nhìn xuống thung lũng – nơi có con đường dẫn về bản tôi. Mỗi lần nhìn xuống, tôi đều thấy con đường nhỏ uốn lượn giữa rừng. Nó vừa gần, vừa xa.

Một buổi chiều, trinh sát báo tin có địch tiến vào khu vực gần bản. Tim tôi như thắt lại. Tôi khôn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Con đường về bản | Câu chuyện thời hoa lửa