CON ĐƯỜNG VỀ NHÀ
CON ĐƯỜNG VỀ NHÀ
Ngày anh Phúc lên đường, con đường làng còn là một lối đất nhỏ. Mẹ tiễn anh đến tận cây đa đầu làng rồi dặn:
“Nhớ con đường này, con nhé. Khi nào trở về, mẹ vẫn đứng ở đây đón con.”
Phúc quay lại cười:
“Con nhớ mà.”
Nhiều năm trôi qua, con đường đất được sửa thành đường bê tông. Hai bên đường mọc thêm những ngôi nhà mới, nhưng cây đa vẫn còn đó.
Mẹ Phúc ngày nào cũng ra ngồi dưới gốc cây vào mỗi buổi chiều.
Một hôm, người đồng đội của Phúc trở về. Ông mang theo chiếc khăn cũ và nói:
“Phúc nhờ tôi gửi lại cho bác. Cậu ấy luôn nhớ con đường về nhà.”
Mẹ nhận chiếc khăn, im lặng rất lâu.
Từ hôm đó, bà không ra cây đa chờ nữa.
Bà hiểu rằng con trai mình sẽ không trở về bằng đôi chân như lời hứa năm nào.
Nhưng mỗi chiều, bà vẫn mở cổng nhà thật rộng.
Bà bảo:
“Để gió đưa nó về.”
Nhiều năm sau, mẹ cũng qua đời.
Cây đa đầu làng vẫn đứng đó, tỏa bóng xuống con đường.
Một ngày nọ, một đoàn học sinh đi ngang qua. Cô giáo chỉ vào cây đa và kể cho các em nghe về những người đã từng rời quê trong những năm tháng chiến tranh.
Một cậu bé hỏi:
“Cô ơi, họ có trở về không?”
Cô giáo nhìn con đường phía trước rồi nhẹ nhàng nói:
“Có người trở về. Có người không. Nhưng tất cả họ đều mong một ngày được nhìn thấy con đường này bình yên.”
Đoàn học sinh tiếp tục bước đi.
Dưới bóng cây đa, con đường vẫn trải dài về phía trước.
Một con đường đã chứng kiến rất nhiều cuộc chia ly, nhưng cuối cùng cũng dẫn đến một quê hương thanh bình.



