Con đường về phía bình minh
Mương Duy Thàng đi qua những con đường mà ánh sáng nhiều khi chỉ xuất hiện vào lúc bình minh.
Ban đêm, rừng sâu tối đến mức không nhìn rõ bàn tay.
Người lính phải dựa vào nhau để bước đi.
Một người phía trước.
Một người phía sau.
Không ai được bỏ lại ai.
Khi mặt trời lên, những giọt sương còn đọng trên lá.
Rừng lại xanh.
Khoảnh khắc ấy khiến người lính nhớ rằng phía sau những ngày chiến tranh vẫn có một thế giới bình yên đang chờ.
Thàng cùng đồng đội tiếp tục bước về phía trước.
Bởi sau những đêm dài, con người luôn hướng về phía bình minh.


