Khác

Con đường về phía Rồng bay

Bắc Ninh18/08/2026Chi đoàn trường THCS Hùng Vương ((LĐ) Đoàn phường Lang Biang - Đà Lạt)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con đường về phía Rồng bay

Một buổi sớm, khi đất nước vừa trải qua những năm tháng nhiều biến động, Lý Công Uẩn cưỡi ngựa đi qua một vùng đất rộng lớn.

Ông dừng lại bên một cánh đồng. Trước mắt ông là những thửa ruộng xanh mướt, dòng sông uốn quanh và những con đường rộng mở. Người dân đang cày ruộng, trẻ nhỏ chạy chơi bên những mái nhà đơn sơ.

Một cậu bé tò mò đến gần hỏi:

— Thưa ông, tại sao ông đứng đây lâu thế?

Lý Công Uẩn mỉm cười:

— Ta đang nghĩ về nơi mà sau này con và mọi người sẽ gọi là quê hương.

Cậu bé ngạc nhiên:

— Chẳng phải quê hương của chúng ta đang ở đây sao?

Lý Công Uẩn nhìn về phía chân trời:

— Quê hương không chỉ là nơi ta đang sống. Đó còn là nơi có thể giúp mọi người có một tương lai tốt đẹp hơn.

Nhiều ngày sau, Lý Công Uẩn trở về triều đình. Ông suy nghĩ rất nhiều về việc đặt kinh đô ở đâu để đất nước có thể phát triển lâu dài.

Hoa Lư là vùng đất hiểm trở, thuận lợi cho phòng thủ nhưng địa hình chật hẹp. Trong khi đó, Đại La nằm ở vị trí rộng rãi, đất đai màu mỡ, giao thông thuận tiện.

Lý Công Uẩn quyết định dời đô.

Khi đoàn thuyền đi trên sông, một cậu bé trong đoàn nhìn thấy vùng đất mới liền hỏi:

— Thưa bệ hạ, vì sao chúng ta phải đi xa như vậy?

Lý Công Uẩn đáp:

— Vì ta muốn tìm một nơi mà con cháu chúng ta có thể xây dựng một đất nước rộng lớn và phồn thịnh.

Khi đến Đại La, nhà vua đứng trên thuyền nhìn vùng đất trước mặt. Trong truyền thuyết, ông nhìn thấy hình ảnh rồng bay lên, vì thế đặt tên kinh đô mới là Thăng Long.

Nhưng trong lòng nhà vua, điều quan trọng nhất không phải là cái tên đẹp.

Ông muốn kinh đô mới trở thành nơi người dân có thể làm ăn, học hành và xây dựng cuộc sống lâu dài.

Ngày đoàn người đặt chân lên vùng đất mới, cậu bé năm nào lại chạy đến bên nhà vua.

— Bệ hạ, đây có phải là quê hương tương lai mà người đã nói không?

Lý Công Uẩn nhìn những cánh đồng trải dài trước mắt rồi đáp:

— Đúng vậy. Nhưng tương lai của đất nước không nằm trong một thành trì hay một kinh đô. Nó nằm trong bàn tay của những người dân đang sống và làm việc trên mảnh đất này.

Cậu bé nhìn theo những người đang dựng những ngôi nhà đầu tiên.

Nhiều năm sau, Thăng Long trở thành một trung tâm quan trọng của đất nước. Những con đường đông đúc hơn, chợ búa nhộn nhịp hơn, người dân từ nhiều nơi tìm về sinh sống.

Còn câu chuyện về vị vua đã nhìn xa hơn thời đại của mình vẫn được kể lại.

Bài học: Người lãnh đạo có tầm nhìn không chỉ nghĩ cho hiện tại mà còn phải biết xây dựng nền móng cho tương lai của đất nước và các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn