Con đường về quê
Đối với ông Hà Văn Nhanh, sinh năm 1953, người con của quê hương Khả Cửu, con đường đẹp nhất trong cuộc đời không phải là con đường hành quân qua núi rừng hay những tuyến đường nơi biên giới, mà là con đường trở về quê hương sau khi hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Con đường về quê
(Nhân vật: Ông Hà Văn Nhanh)
Đối với ông Hà Văn Nhanh, sinh năm 1953, người con của quê hương Khả Cửu, con đường đẹp nhất trong cuộc đời không phải là con đường hành quân qua núi rừng hay những tuyến đường nơi biên giới, mà là con đường trở về quê hương sau khi hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Ngày rời bản lên đường nhập ngũ, ông mới ngoài hai mươi tuổi. Hành trang mang theo chỉ là chiếc ba lô vải, vài bộ quần áo, nắm cơm nếp mẹ gói và lời dặn của cha:
"Con đi vì Tổ quốc. Dù ở đâu cũng phải sống xứng đáng với quê hương Khả Cửu."
Ông ghi nhớ lời cha trong suốt những năm tháng quân ngũ.
Những chặng hành quân dài, những đêm thức trắng canh gác và những lần đối mặt với hiểm nguy đã rèn luyện người thanh niên năm nào trở thành một người lính bản lĩnh.
Có những lúc gian khổ, ông nhớ da diết con đường đất dẫn về bản, nơi có tiếng suối róc rách, rừng cọ xanh ngắt và mái nhà sàn luôn đỏ lửa mỗi chiều.
Mỗi khi nhận được thư nhà, ông đều đọc đi đọc lại nhiều lần.
Trong thư, mẹ viết:
"Quê mình vẫn bình yên. Bà con đều mong ngày các con trở về."
Những dòng chữ mộc mạc ấy trở thành động lực để ông cùng đồng đội vượt qua mọi khó khăn.
Rồi ngày hoàn thành nhiệm vụ cũng đến.
Chiếc xe đưa những người lính trở về lăn bánh qua những triền đồi quen thuộc. Từ xa, ông đã nhận ra dãy núi bao quanh Khả Cửu và con đường đất đỏ dẫn vào bản.
Ông bước xuống xe, cúi xuống nhặt một nắm đất quê hương rồi lặng lẽ áp vào ngực.
Cha mẹ và bà con đã đứng chờ từ rất sớm.
Người mẹ ôm chầm lấy con trai, nghẹn ngào:
"Con đã về thật rồi..."
Ông không nói được lời nào.
Chỉ có những giọt nước mắt lăn trên gương mặt người lính sau bao năm xa quê.
Buổi tối hôm ấy, căn nhà sàn rộn rã tiếng cười. Bữa cơm đoàn tụ chỉ có cơm nếp, cá suối nướng và bát canh rau rừng, nhưng với ông, đó là bữa cơm ngon nhất trong cuộc đời.
Sau chiến tranh, ông Hà Văn Nhanh không chọn cuộc sống an nhàn. Ông cùng bà con khai hoang ruộng nương, trồng rừng, làm đường và góp sức xây dựng quê hương.
Ông thường nói với con cháu:
"Đường về quê không chỉ là con đường đưa ông trở lại với gia đình. Đó còn là con đường của hòa bình, của đoàn tụ và của trách nhiệm xây dựng quê hương sau chiến tranh."
Mỗi dịp gặp thanh niên trong thôn, ông lại kể về những năm tháng khoác áo lính.
Ông không kể để nói về những gian khổ mình đã trải qua, mà để nhắn nhủ:
"Các cháu hôm nay được đi trên những con đường bê tông sạch đẹp. Hãy nhớ rằng trước đây, nhiều thế hệ đã đi trên những con đường đất để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Hãy sống có trách nhiệm để con đường về quê hương mãi là con đường của hòa bình và hạnh phúc."
Chiều xuống, ông đứng trước hiên nhà, nhìn con đường chạy qua bản làng. Tiếng trẻ em nô đùa, tiếng máy cày trên đồng và tiếng gọi nhau đi làm vang vọng khắp nơi.
Ông mỉm cười.
Bởi ông hiểu rằng, con đường về quê hôm nay không còn là con đường của chia ly, mà đã trở thành con đường của đoàn viên, của ấm no và của những mùa xuân bình yên trên quê hương Khả Cửu.
Thông điệp: Đối với người lính, con đường trở về quê hương là phần thưởng quý giá nhất sau những năm tháng cống hiến. Đó là con đường dẫn về tình thân, về sự bình yên và cũng là điểm khởi đầu cho một hành trình mới – chung sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.



