Bài viết

Con Đường Xuyên Qua Lòng Núi

Câu chuyện kể về cuộc đấu trí giữa tiểu đội trưởng công binh trẻ tuổi tên Hùng và thiên nhiên khắc nghiệt cùng bom đạn Mỹ tại đèo Đá Đẽo năm 1972. Để đảm bảo thông xe cho đoàn xe vận tải vào Nam, anh đã chỉ huy tiểu đội thực hiện một phương án "mở đường trong đêm" đầy táo bạo.

Tây Ninh07/07/2026Lê Tại Nam (xã Bình Đức)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đèo Đá Đẽo là một trong những trọng điểm ác liệt nhất trên đường Hồ Chí Minh. Sau một trận bom B-52 rải thảm, cả một vách núi đổ ập xuống, lấp kín con đường độc đạo. Hàng trăm xe vận tải quân lương bị tắc nghẽn, tạo thành một mục tiêu "béo bở" cho máy bay địch.

Tiểu đội trưởng Hùng, khi đó mới 24 tuổi, được giao nhiệm vụ phải thông tuyến trong vòng 8 tiếng trước khi bình minh lên.

"Nếu không thông đường, hàng trăm chuyến xe sẽ bị lộ. Chúng ta phải làm cho đường đi được trước khi địch quay lại!" – Hùng hạ lệnh, giọng đanh thép.

Địa hình nơi đây cực kỳ hiểm trở, đá hộc sắc nhọn chất cao như núi, máy ủi không thể vào được vì địa thế cheo leo. Hùng quyết định sử dụng phương pháp "nổ mìn phân đoạn". Anh cùng ba chiến sĩ trẻ nhất, dũng cảm nhất, bò lên đỉnh đống đất đá ngổn ngang – nơi được gọi là "tử địa" vì chỉ cần một ánh lửa nhỏ là máy bay địch sẽ ập tới.

Dưới màn đêm đen kịt, họ dùng xà beng, búa tạ để đục lỗ đặt mìn vào những tảng đá lớn nhất. Để không bị phát hiện, Hùng ra lệnh: "Tuyệt đối không dùng đèn, chỉ dùng tay và cảm giác. Đào đến đâu, lấp đất ngay đến đó."

Tiếng búa gõ vào đá khô khốc, mỗi lần nghe tiếng máy bay xa xa, họ lại nằm rạp xuống, nín thở. Mồ hôi vã ra như tắm, hòa lẫn với bụi đá làm cay xè mắt.

Sau 4 tiếng đồng hồ, các lỗ mìn đã đặt xong. Hùng điểm hỏa. Những tiếng nổ liên tiếp, đanh gọn làm rung chuyển cả vách núi. Từng tảng đá lớn vỡ vụn, lăn xuống vực. Ngay lập tức, khi khói bụi còn chưa tan, tiểu đội của Hùng lao vào dùng xẻng, tay không để dọn dẹp mặt đường.

"Nhanh tay lên các đồng chí! Phía trước là hàng ngàn người đang chờ!" – Hùng vừa hò hét vừa trực tiếp dùng đôi vai mình để hất những tảng đá nhỏ xuống vực.

Khi những tia nắng đầu tiên của buổi sớm ló dạng, con đường đã được mở ra. Chiếc xe tải đầu tiên từ từ lăn bánh qua con đèo, tài xế vẫy tay chào Hùng đầy biết ơn. Những người lính công binh của Hùng, lúc này người nào người nấy đều bê bết đất đá, gương mặt tái nhợt vì kiệt sức, nhưng ai cũng nở nụ cười rạng rỡ.

Hùng nhìn con đường vừa mới hoàn thành, nơi chỉ vài giờ trước còn là đống đổ nát, rồi nhìn đoàn xe nối đuôi nhau mất hút về phía Nam. Anh thầm nghĩ: "Con đường này không chỉ làm bằng đá, nó được lát bằng mồ hôi và lòng tin của chúng mình."

Sau chiến tranh, Hùng trở thành một kỹ sư cầu đường. Mỗi lần đi ngang qua những công trình hiện đại, anh vẫn luôn nhớ về đêm làm đường ở Đá Đẽo. Những người lính công binh như Hùng đã dùng sức trẻ để "xẻ dọc Trường Sơn", không phải chỉ để đi cứu nước, mà để khẳng định rằng: sức mạnh của ý chí con người là không giới hạn trước bất kỳ hòn đá hay làn bom đạn nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Con Đường Xuyên Qua Lòng Núi | Câu chuyện thời hoa lửa