Cựu chiến binh

Con gái ở trạm gặp gỡ

Con gái ở trạm gặp gỡ

Lào Cai05/12/2025Đoàn phường Trung Tâm (Đoàn phường Trung Tâm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Con gái ở trạm gặp gỡ

Tôi tên là Lâm, chiến sĩ vận tải mặt trận. Công việc của chúng tôi là đưa lương thực, thuốc men và thương binh từ tuyến lửa về trạm rồi lại gùi đạn, vũ khí ngược lên chiến hào. Ngày nào cũng đi bộ mấy chục cây số, vai lúc nào cũng hằn hai vệt đỏ vì chiếc ba lô nặng trĩu. Nhưng có một nơi khiến chúng tôi luôn mong được dừng chân: Trạm Gặp Gỡ. Thực ra nó chỉ là một mái lán nhỏ nằm cạnh một khe suối. Nhưng với lính trẻ chúng tôi thời ấy, nơi đó có nụ cười mà ai cũng nhớ – nụ cười của một cô gái tên Hà. Hà là y tá, nhỏ hơn tôi hai tuổi. Người nhỏ, tóc buộc gọn, mắt lúc nào cũng sáng lấp lánh như mặt nước suối vắt ngang chân núi. Cô hay hỏi bọn tôi đủ thứ: — “Hôm nay mệt không?” — “Có bị lạc đường không?” — “Để chị rửa vết thương cho.” Nghe chữ “chị” mà bọn tôi đỏ mặt vì Hà nhỏ xíu nhưng luôn ra dáng người lớn. Tôi nhớ có lần, sau chuyến tải đạn dài nhất, tôi ngồi bệt xuống thềm, đôi chân run lập cập. Hà mang cho tôi một ca nước suối và miếng sắn luộc còn nóng. Hà nói nhỏ: — “Anh ăn đi, mai còn sức đi tiếp.” Tôi nghẹn lại, không phải vì đói, mà vì lần đầu tiên giữa khói lửa chiến trường, tôi thấy lòng mình bình yên đến lạ. Nhưng chiến tranh chẳng cho ai được yên lâu. Tháng ấy địch đánh vào con đường vận chuyển của chúng tôi. Chúng rải10:34Đã gửi


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn